Thần quyền

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Về mặt nghĩa đen và nghĩa hẹp, thần quyền nghĩa là sự cai trị của một hoạc nhiều thánh thần. Trong một nền chính trị thần quyền, người lãnh đạo là con người được cho là có kết nối cá nhân trực tiếp với thần thánh của nền văn hóa. Ví dụ, Moses lãnh đạo người Israel, và Muhammad lãnh đạo người Hồi giáo. Từ góc nhìn của chính quyền thần quyền, "Thương đế được thừa nhận là người đứng đầu" của nhà nước,[1]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Catholic Encyclopedia "A form of civil government in which God himself is recognized as the head."