Vương cung thánh đường Thánh Phaolô Ngoại thành

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Vương cung thánh đường Thánh Phaolô Ngoại thành (tiếng Ý: Basilica Papale di San Paolo fuori le Mura, có tên khác là Nhà thờ Thánh Phaolô) là một trong bốn vương cung thánh đường lớn của Vatican. Vương cung thánh đường này do hoàng đế La Mã Constantine I cho xây dựng vào khoảng năm 370 với một tại nơi có phần mộ của Thánh Phaolô, ban đầu là một đài tưởng niệm. Đến năm 386, hoàng đế Theodosius I bắt đầu xây dựng một nhà thờ to lớn hơn nhưng công việc này kéo dài mãi đến triều đại Giáo hoàng Lêô I (440-461) mới hoàn thành khiến nó trở thành nhà thờ lớn hơn cả vương cung thánh đường Thánh Phêrô trong suốt thế kỉ thứ 5. Hiện nay, linh mục giám quản là James Michael Harvey.

Tứ đại công trình ở Vatican - Roma

Vương cung thánh đường Thánh Phêrô | Vương cung thánh đường Thánh Gioan Latêranô
Vương cung thánh đường Thánh Phaolô Ngoại thành | Vương cung thánh đường Đức Bà Cả