Vương cung thánh đường
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Vương cung thánh đường là một danh hiệu tôn vinh đặc biệt mà Giáo hoàng dành cho một số nhà thờ hoặc thánh địa xét theo tính cách cổ kính, tầm quan trọng trong lịch sử và ý nghĩa tâm linh đối với Giáo hội Công giáo Rôma.
[sửa] Từ nguyên và Kiến trúc
Trong tiếng Hy Lạp, basilikè có nghĩa là cổng hoàng cung. Thời xưa, người dân Rome gọi basilica là một dạng kiến trúc công cộng chứ chưa phải tôn giáo, đó là công trình chia thành nhiều dãy song song, làm thành một quảng trường có mái che. Tại đây người ta gặp nhau, sinh hoạt, bàn bạc công việc. Ngày nay, "basilica" thường được hiểu là một công trình tôn giáo của Công giáo, tiếng Việt gọi là "vương cung thánh đường". Một vương cung thánh đường có thể là một nhà thờ chính tòa, một đền thờ nào đó cũng có thể là một vương cung thánh đường.
Tại Vatican, bốn vương cung thánh đường nổi tiếng là: Vương cung Thánh đường Thánh Gioan Laterano (là một nhà thờ chính tòa), Vương cung thánh đường Thánh Phêrô (là một nhà thờ), Vương cung thánh đường Đức Bà Cả (là một đền thờ) và Vương cung thánh đường Thánh Phaolô Ngoại thành (là một thánh địa). Chúng cũng được gọi là Đại vương cung thánh đường (major Basilica). Ngoài ra, một Tiểu vương cung thánh đường (minor Basilica) chính là bất kỳ ngôi thánh đường hay thánh địa quan trọng nào khác hiện có ở Roma hay tại khắp nơi trên thế giới có được danh hiệu "Vương cung thánh đường" do chính Giáo hoàng ban (Nhà thờ Đức Bà (Sài Gòn) hay phế tích Nhà thờ La Vang (Quảng Trị) là ví dụ).
| Bài này còn sơ khai. Mời bạn góp sức viết thêm để bài được hoàn thiện hơn. Xem phần trợ giúp về cách sửa bài. |