Đào Tiêu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Đào Tiêu (?-?), có tài liệu viết là Đào Thúc, là một Trạng nguyên Việt Nam dưới triều Trần.

Quê gốc của ông ở xã Phủ Lý, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa, nhưng sinh ra và lớn lên ở Yên Hồ, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Năm Ất Hợi, niên hiệu Bảo Phù thứ 3 (1275) đời vua Trần Thánh Tông, ông thi đỗ danh hiệu Trại Trạng nguyên (những trạng nguyên có quê quán từ Thanh Hóa trở vào).

Sau khi ông mất, vua đã phong phúc thần cho ông[1].

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Trần Hồng Đức, sđd.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Trần Hồng Đức, Các vị Trạng nguyên Bảng nhãn Thám hoa qua các triều đại phong kiến Việt Nam, Nhà xuất bản Văn hoá Dân tộc 2002
  • Vũ Ngọc Khánh, Kho tàng về các ông trạng Việt Nam, Nhà xuất bản Văn hóa 2010
  • Thái Kim Đỉnh, Các nhà khoa bảng Hà Tĩnh, Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Hà Tĩnh