Axit aristolochic

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Axit aristolochic I
Danh pháp IUPAC Axit 8-methoxy-6-nitrophenanthro[3,4-d][1,3]dioxole-5-carboxylic
Tên khác Axit aristinic, Aristolochia yellow, Axit aristolochic A, Aristolochin, Aristolochine, Descresept, Tardolyt, TR 1736
Nhận dạng
Số CAS 313-67-7
PubChem 2236
KEGG C08469
Ảnh Jmol-3D ảnh
SMILES
InChI 1/C17H11NO7/c1-23-12-4-2-3-8-9(12)5-11(18(21)22)14-10(17(19)20)6-13-16(15(8)14)25-7-24-13/h2-6H,7H2,1H3,(H,19,20)
Thuộc tính
Phân tử gam 341.27684 g/mol
Tỷ trọng 1.571g/cm3
Điểm nóng chảy 260 - 265 °C
Điểm sôi 615.5 °C @760mmHg
Độ hòa tan trong nước Ran nhẹ trong nước
Các nguy hiểm
Điểm bắt lửa 326 °C

Axit aristolochic là nhóm các chất gây ung thư, đột biến gen và gây hại đến thận, thường gặp trong các loài thực vật thuộc họ Mộc hương nam, gồm các chi AristolochiaAsarum là những loài thường dùng trong đông y.[1][2] Axit aristolochic I là hợp chất thông dụng nhất trong nhóm này, và thường gặp trong hầu hết các loài của chi Aristolochia.[3] Các axit aristolochic thường đi kèm với các aristolactam.[4]

Axit aristolochic tan nhẹ trong nước, nhiệt độ nóng chảy từ 281 đến 286 ⁰C[5] và có vị đắng.[6]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Heinrich M, Chan J, Wanke S, Neinhuis C, Simmonds MS (August năm 2009). “Local uses of Aristolochia species and content of nephrotoxic aristolochic acid 1 and 2--a global assessment based on bibliographic sources”. J Ethnopharmacol 125 (1): 108–44. doi:10.1016/j.jep.2009.05.028. PMID 19505558. 
  2. ^ Nolin, Thomas D. & Himmelfarb, Jonathan (2010). “Mechanisms of drug-induced nephrotoxicity”. Trong Uetrecht, Jack. Adverse Drug Reactions. Springer. tr. 123. ISBN 978-3-642-00662-3. 
  3. ^ Wu, Tian-Shung et al. (2005). “Chemical constituents and pharmacology of Aristolochia species”. Trong Rahman, Atta-ur. Studies in Natural Products Chemistry: Bioactive Natural Products (Part L). Gulf Professional Publishing. tr. 863. ISBN 978-0-444-52171-2. 
  4. ^ Wink, Michael & Schimmer, Oskar (1999). “Modes of action of defensive secondary metabolites”. Trong Wink, Michael. Functions of plant secondary metabolites and their exploitation in biotechnology. CRC Press. tr. 75. ISBN 978-0-8493-4086-4. 
  5. ^ Barceloux, Donald G. (2008). “Aristolochic acid and Chinese Herb nephropathy”. Medical toxicology of natural substances: foods, fungi, medicinal herbs, plants, and venomous animals. John Wiley & Sons. tr. 384. ISBN 978-0-471-72761-3. 
  6. ^ Offermanns, S. & Amara, Susan G. biên tập (2006). Reviews of physiology, biochemistry and pharmacology, Volume 154. Birkhäuser. tr. 56. ISBN 978-3-540-30384-8. 

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Aronson, J.K. (2008). “Aristolochicae”. Meyler's side effects of herbal medicines. Elsevier. tr. 55. ISBN 978-0-444-53269-5. 
  • Lai M., 2009. Journal of National Cancer Institute. doi:10.1093/jnci/djp467. (Short summary published as "Chinese herbal products containing aristolochic acid were associated with urinary tract cancer" in "HemOnc today", page 28, dated 2010-01-25.)
  • Mills, Simon & Bone, Kerry (2005). “Aristolochic Acid Nephropathy”. The essential guide to herbal safety. Elsevier Health Sciences. tr. 15. ISBN 978-0-443-07171-3. 
  • Wing-Tat Poon, Chi-Kong Lai, Albert Yan-Wo Chan, 2007. "Aristolochic Acid Nephropathy: The Hong Kong Perspective." Hong Kong Journal of Nephrology, 9(1):7-14.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]