Bệnh mạn tính

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Bệnh mạn tính là bệnh tiến triển dần dần và kéo dài, thời gian bệnh từ 3 tháng trở lên. Bệnh mạn tính thường gặp bao gồm những bệnh không truyền nhiễm như viêm khớp, bệnh hen suyễn, ung thư, bệnh tiểu đường và các bệnh do virus gây ra như viêm gan siêu vi CHIV/AIDS.

Trong y học, trái ngược với mạn tính (kinh niên) là cấp tính, khi bệnh khởi phát nhanh với cường độ cao.

Ở Hoa Kỳ 25% người trưởng thành có ít nhất hai bệnh mạn tính.[1] Những bệnh mạn tính tạo thành nguyên nhân chính gây tử vong. Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) gần 38 triệu người chết mỗi năm vì các bệnh không truyền nhiễm.[2]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ward, BW; Black, LI (ngày 29 tháng 7 năm 2016). “State and Regional Prevalence of Diagnosed Multiple Chronic Conditions Among Adults Aged ≥18 Years - United States, 2014.”. MMWR. Morbidity and mortality weekly report 65 (29): 735–8. PMID 27467707. doi:10.15585/mmwr.mm6529a3. 
  2. ^ “Noncommunicable diseases. Fact sheet”. World Health Organisation. Tháng 1 năm 2015. Truy cập ngày 5 tháng 4 năm 2016. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]