Cải cách ruộng đất tại Trung Quốc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Cải cách ruộng đất tại Trung Quốc
A man reads the Land Reform Law of PRC.jpg
Cán bộ của cuộc cải cách ruộng đất công bố luật Cải cách ruộng đất tới nông dân năm 1950.
Giản thể土地改革运动
Phồn thể土地改革運動
Nghĩa đenPhong trào cải cách ruộng đất

Cải cách ruộng đất tại Trung Quốc, gọi tắt là Thổ cải (土改), là một chiến dịch của Đảng Cộng sản Trung Quốc do Mao Trạch Đông lãnh đạo trong suốt những năm cuối của Nội chiến Trung Quốc, và những năm đầu của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Chiến dịch đã bao gồm việc giết hàng loạt những địa chủ và phân phối lại đất đai cho nông dân. Ước lượng số người người chết của phong trào trong phạm vi từ hàng trăm nghìn tới hàng triệu người.[1][2][3][4]

Những người bị giết là bị nhằm vào nền tảng giai cấp xã hội hơn là lên sắc tộc của họ; từ mới được dùng ở phương Tây "classicide" ("sự giết hại giai cấp") được sử dụng để miêu tả những sự giết hại. Những sự giết hại hàng loạt được thúc đẩy bởi giai cấp đã tiếp tục hầu như suốt 30 của sự biến đổi kinh tế và xã hội trong thời kì nắm quyền của Mao, và kết thúc những cải cách, giai cấp địa chủ đã bị loại bỏ khỏi lục địa Trung Quốc hoặc đã phải chạy trốn tới Đài Loan. Khoảng năm 1953, cải cách ruộng đất trong hầu hết lục địa Trung Quốc đã hoàn thành trừ Tân Cương, Tây Tạng, Thanh Hải, và Tứ Xuyên. Từ năm 1953 về trước, Đảng cộng sản Trung Quốc đã bắt đầu thực hiện quyền sở hữu tập thể bằng trưng dụng đất đai qua việc tạo ra "Hợp tác xã sản xuất nông nghiệp" chuyển các quyền sở hữu tài sản từ những cựu địa chủ tới nhà nước Trung Quốc.

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Vào giữa thế kỉ 19, Cuộc nổi dậy Thái Bình Thiên Quốc đã tiến hành việc tịch thu và phân phối lại đất đai trong thời gian ngắn và sau Cách mạng Tân Hợi năm 1911, lãnh đạo của Quốc dân Đảng, Tôn Trung Sơn, đã ủng hộ một chương trình phân phối công bằng đất đai tới người nông dân mà đã được thực hiện phần nào bởi chính phủ quốc gia dưới quyền của Tưởng Giới Thạch.

Ngay từ 1927, Mao Trạch Đông đã tin rằng vùng nông thôn sẽ là cơ sở của cách mạng. Cải cách ruộng đất là then chốt cho Đảng cộng sản Trung Quốc thực hiện cả hai chương trình của nó về công bằng xã hội và để mở rộng quyền kiểm soát của nó tới nông thôn. Không giống như cách mạng ở Nga trước đó, nông dân ở Trung Quốc thời nhà Thanh là không trong sự lệ thuộc phong kiến với những bất động sản rộng lớn; họ hoặc là chủ đất của họ hoặc đã thuê chúng. Họ đã bán những nông sản của họ lấy tiền mặt trong những chợ làng, nhưng tầng lớp giàu có ở địa phương đã sử dụng sự kết nối của họ với quan chức để thống trị xã hội địa phương. Khi chính quyền trung ương đã bắt đầu mất kiểm soát trong cuối thế kỉ 19 và sau sự tan vỡ sau 1911, tầng lớp quý tộc nhỏ địa phương và những tổ chức dòng họ trở thành nhiều quyền lực hơn. Tác phẩm của Mao năm 1927 với tựa đề "Báo cáo cuộc điều tra của phong trào nông dân Hồ Nam" đã ủng hộ việc tập hợp nông dân nghèo để thực hiện "đấu tranh" (douzheng). Mao từ quan điểm đó mà đã từ chối ý tưởng của cải cách ruộng đất trong hòa bình, tranh luận rằng nông dân không thể đạt được sự giải phóng thật sự trừ phi họ đã tham gia một cách hung bạo để lật đổ địa chủ.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Short, Philip (2001). Mao: A Life. Owl Books. tr. 436–7. ISBN 0-8050-6638-1. 
  2. ^ Roberts, J. A. G. (2006). A History of China (Palgrave Essential Histories Series). Palgrave Macmillan. tr. 257. ISBN 978-1403992758. Estimates of the number of landlords and rural power-holders who died range from 200,000 to two million. 
  3. ^ Bản mẫu:Encyclopedia
  4. ^ Rummel, Rudolph J. (2007). China's bloody century: genocide and mass murder since 1900. Transaction Publishers. tr. 223. ISBN 978-1-4128-0670-1. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 11 năm 2016. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2016.