Cội Bồ-đề

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tọa độ: 24°41′45,29″B 84°59′29,29″Đ / 24,68333°B 84,98333°Đ / 24.68333; 84.98333

Cội Bồ-đề tại chùa MahabodhiBồ Đề Đạo tràng.
Bức phù điêu mô tả Đức Phật thiền định dưới cội bồ-đề
Tòa Kiam cang (Vajrashila), nơi Đức Phật đã thiền tọa dưới cội bồ-đề

Cội Bồ-đề (tiếng Phạn: बोधि, tiếng Anh: Bodhi Tree)[1] là danh hiệu trong Phật giáo tôn xưng cho một cây cổ thụ thuộc loài danh pháp khoa học Ficus religiosa[1][2] tại khu vực Bồ Đề Đạo tràng, nơi được cho là vị trí Đức Phật Thích-ca Mâu-ni đã thiền tọa và chứng đắc giác ngô tại đây. Đây là một trong 4 địa điểm được xem là Thánh địa tối cao của Phật giáo.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Gethin, Rupert (1998). The Foundations of Buddhism. Oxford University Press. tr. 22. ISBN 9780192892232. 
  2. ^ Simon Gardner, Pindar Sidisunthorn and Lai Ee May, 2011. Heritage Trees of Penang. Penang: Areca Books. ISBN 978-967-57190-6-6

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]