Camillo Benso, Bá tước xứ Cavour

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search
Bá tước Cavour
Camillo Benso Cavour di Ciseri.jpg
Thủ tướng đầu tiên của Ý
Nhiệm kỳ
23 tháng 3 năm 1861 – 6 tháng 6 năm 1861
Vua Vittorio Emanuele II
Tiền nhiệm Chức vụ thành lập
Kế nhiệm Bettino Ricasoli
Thủ tướng thứ 9 của Sardegna
Nhiệm kỳ
21 tháng 1 năm 1860 – 23 tháng 3 năm 1861
Vua Vittorio Emanuele II
Tiền nhiệm Alfonso Ferrero La Marmora
Kế nhiệm Chức vụ bị bãi bỏ
Nhiệm kỳ
4 tháng 11 năm 1852 – 19 tháng 7 năm 1859
Vua Vittorio Emanuele II
Tiền nhiệm Massimo D'Azeglio
Kế nhiệm Alfonso Ferrero La Marmora
Bộ trưởng Tài chính
Nhiệm kỳ
19 tháng 4 năm 1851 – 11 tháng 5 năm 1852
Thủ tướng Massimo D'Azeglio
Tiền nhiệm Giovanni Nigra
Kế nhiệm Luigi Cibrario
Bộ trưởng Nông nghiệp và Thương mại
Nhiệm kỳ
11 tháng 10 năm 1850 – 11 tháng 5 năm 1852
Thủ tướng Massimo D'Azeglio
Tiền nhiệm Pietro De Rossi di Santarosa
Kế nhiệm Giuseppe Natoli (1861)
Hạ Nghị sĩ Sardegna
Nhiệm kỳ
30 tháng 6 năm 1848 – 17 tháng 3 năm 1861
Khu bầu cử Turin
Thông tin cá nhân
Sinh Camillo Paolo Filippo Giulio Benso
10 tháng 8 năm 1810
Turin, Đệ nhất Đế chế Pháp
Mất 6 tháng 6 năm 1861 (50 tuổi)
Turin, Vương quốc Ý
Đảng chính trị Historical Right
Tôn giáo Thần giáo tự nhiên[1][2] hoặc Vô thần[3]
Chữ ký

Camillo Paolo Filippo Giulio Benso, bá tước của Cavour, trong Isolabella và Leri (sinh ngày 10 tháng 8 năm 1810 - mất ngày 6 tháng 6 năm 1861), thường được biết đến như là một chính khách Cavour Ý và một nhân vật hàng đầu trong phong trào hướng tới thống nhất đất nước Ý.[4] Ông là người sáng lập của Đảng Tự do và Thủ tướng ban đầu của Vương quốc Piedmont-Sardinia, một chức vụ ông nắm giữ (trừ giai đoạn từ chức trong sáu tháng) trong suốt cuộc chiến tranh độc lập Ý thứ hai và các chiến dịch Garibaldi của đoàn kết Italia. Sau khi tuyên bố một Vương quốc Ý thống nhất, Cavour nhậm chức thủ tướng đầu tiên của Ý; ông qua đời chỉ sau ba tháng giữ chức vụ này, và do đó đã không sống để nhìn thấy Venetia hoặc Roma như là một phần của nước Ý mới.

Cavour đưa ra một số cải cách kinh tế trong khu vực quê hương Piedmont của mình trong những năm trước đó của mình, và thành lập một tờ báo chính trị Il Risorgimento. Sau khi được bầu vào Nghị viện Ý, ông nhanh chóng thăng chức trong chính phủ Piedmont, đến việc chi phối Nghị viện thông qua một liên minh của các nhà chính trị trung tả và trung hữu. Sau chương trình phát triển hệ thống đường sắt lớn, Cavour trở thành thủ tướng vào năm 1852. Là thủ tướng, Cavour đàm phán thành công cách Piedmont thông qua cuộc chiến tranh Crimea, chiến tranh độc lấp Ý thứ nhì, đội ngìn người của Garibaldi, sắp xếp để dẫn dắt Piedmont về mặt ngoại giao trở thành một cường quốc mới ở châu Âu, kiểm soát một nước Ý gần thống nhất rộng gấp năm lần lớn Piedmont trước khi ông lên nắm quyền.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]