Confessions (phim 2010)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Confessions

Đạo diễnTetsuya Nakashima
Tác giảTetsuya Nakashima
Dựa trênKokuhaku
by Kanae Minato
Diễn viênTakako Matsu
Dựng phimYoshiyuki Koike
Phát hànhToho Company
Công chiếu
  • 5 tháng 6, 2010 (2010-06-05)
Độ dài
106 minutes
Quốc giaNhật Bản
Ngôn ngữTiếng Nhật
Doanh thu$44.9 triệu.[1]

Confessions (告白 Kokuhaku?) (tạm dịch: Lời thú tội) là một bộ phim chính kịch của đạo diễn Tetsuya Nakashima, dựa trên cuốn tiểu thuyết ly kì đầu tay cùng tên năm 2008 của nữ nhà văn Kanae Minato (cuốn tiểu thuyết giúp cô giành giải Honya Taisho năm 2009).[2]

Confession là một thành công về mặt thương mại lẫn phê bình khi nó được trao giải Phim hay nhất tại Giải Viện Hàn lâm Nhật Bản lần thứ 34 và Giải Blue Ribbon lần thứ 53, đồng thời lọt vào danh sách đề cử Giải Oscar lần thứ 83 cho Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất.

Diễn viên[sửa | sửa mã nguồn]

  • Takako Matsu trong vai Yuko Moriguchi
  • Masaki Okada trong vai Yoshiteru Terada (Werther)
  • Yoshino Kimura trong vai Yuko Shimomura
  • Yukito Nishii trong vai Shuya Watanabe
  • Kaoru Fujiwara trong vai Naoki Shimomura
  • Ai Hashimoto trong vai Mizuki Kitahara
  • Mana Ashida trong vai Manami Moriguchi

Tiếp nhận[sửa | sửa mã nguồn]

Doanh thu và phản ứng từ giới phê bình[sửa | sửa mã nguồn]

Ngay sau khi bộ phim bắt đầu chiếu ở 266 rạp chiếu phim, nó đã thu được ¥ 269.835.200 với 194.893 khán giả, phá vỡ kỷ lục trước đó do I Give My First Love to You nắm giữ. Doanh thu tăng liên tục giúp bộ phim đứng đầu phòng vé trong 4 tuần liên tiếp vào tháng Sáu. Phim cũng thu về hơn 3.500.000.000 đô la trong tuần công chiếu thứ 8 và cuối đạt kỷ lục ¥ 3,850.000.000. Nó được xếp hạng là bộ phim Nhật Bản có doanh thu cao thứ 7 trong năm 2010 [3]

Bộ phim đã nhận được phản ứng tích cực trên toàn cầu, với các nhà phê bình ca ngợi nhiều yếu tố bao gồm chuyển thể tốt từ tác phẩm gốc, phong cách của đạo diễn và diễn xuất, đặc biệt là các diễn viên nhí. Bộ phim giữ số điểm trung bình 81% 'tươi' tại Rotten Tomatoes.[4] Một đánh giá tiêu cực đáng chú ý là từ Mark Kermode của BBC, người nói rằng phong cách của nó khiến nó 'hầu như không thể vượt qua được ở cấp độ cảm xúc'.[5]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]