Daniel Parke

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Daniel Parke (sinh ngày 5 tháng 9 năm 1664 – mất ngày 7 tháng 12 năm 1710) là một chính trị gia người Anh, từng có thời gian làm việc trong Hội đồng toàn quyền thuộc địa Virginia từ năm 1695 đến năm 1697.

Cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Trong suốt thời gian Chiến tranh Kế vị Tây Ban Nha diễn ra, Parke đóng vai trò là một sĩ quan hầu cận cho John Churchill, Công tước thứ Nhất vùng Marlborough; sau trận Blenheim với chiến thắng thuộc về vùng Marlborough, ông trở thành người thân tín của Nữ hoàng Anne.

Nhận được niềm tin từ Nữ hoàng, Parke giữ chức Thống đốc Quần đảo Leeward năm 1706 đến năm 1710. Ông chịu sự ganh ghét và bị cáo buộc về hành vi tham nhũng và suy đồi đạo đức. Ngày 7 tháng 12 năm 1710, cư dân trong vùng nổi dậy; Parke bị kéo lê ra khỏi nhà ở Antigua và bị sát hại.[1]

Người kế nhiệm ông là Walter Douglas.

Gia đình[sửa | sửa mã nguồn]

Người con gái lớn của Parke kết hôn với John Custis, trong khi người còn lại cưới William Byrd II.

Hậu duệ của Parke bao gồm Daniel Parke Custis, người chồng đầu tiên của Martha Washington, và Mary Custis Lee, vợ của tướng Robert E Lee.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Knight, Thomas Daniel. “Daniel Parke (1669–1710)”. Encyclopedia Virginia. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2013. 
  • Miller, Helen Hill (1989). Colonel Parke of Virginia: "The Greatest Hector in the Town". Chapel Hill: Algonquin Books. ISBN 9780912697871.
Tiền nhiệm:
John Johnson, Quyền Thống đốc
Thống đốc Quần đảo Leeward
1706–1710
Kế nhiệm:
Walter Hamilton, Quyền Thống đốc