Dung dịch lugol

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Dung dịch lugol
J crow's lugol's iodine 2.jpg
Dữ liệu lâm sàng
Đồng nghĩaPotassium triiodide, Lugol's solution, aqueous iodine, strong iodine solution[1]
AHFS/Drugs.comChuyên khảo
Dược đồ sử dụngtrực tiếp, qua đường miệng
Các định danh
Số đăng ký CAS
ECHA InfoCard100.032.321
Dữ liệu hóa lý
Công thức hóa họcI3K
Khối lượng phân tử419.812

Dung dịch lugol, hay còn được gọi là nước iốt hoặc dung dịch iốt mạnh, là một dung dịch có chứa kali iodua cùng iod tan trong nước.[2] Đây là một loại thuốc và chất khử trùng với mục đích.[3][4] Uống dung dịch này qua đường miệng được dùng để điều trị nhiễm độc giáp cho đến khi phẫu thuật có thể được thực hiện, bảo vệ tuyến giáp khỏi iốt phóng xạ, và để điều trị thiếu iốt.[4][5] Sử dụng qua cổ tử cung thì giúp kiểm tra ung thư cổ tử cung.[6] Là một chất khử trùng, chúng có thể được sử dụng cho các vết thương nhỏ, chẳng hạn như do bị vật nhọn đâm phải.[3] Một lượng nhỏ cũng có thể được sử dụng để khử trùng nước uống trong trường hợp khẩn cấp.[7]

Các tác dụng phụ khi sử dụng có thể kể đến như phản ứng dị ứng, đau đầu, ói mửađau mắt đỏ.[1][4] Sử dụng thuốc lâu dài có thể gây khó ngủ và trầm cảm.[4] Chúng cũng không nên sử dụng thường xuyên trong khi mang thai hoặc cho con bú.[4] Dung dịch Lugol là một dung dịch được tạo thành từ hai phần kali iodua cho mỗi phần iốt trong nước.[8]

Dung dịch lugol lần đầu tiên được pha chế vào năm 1829 bởi bác sĩ người Pháp Jean Lugol.[7][8] Thuốc này nằm trong Danh sách các thuốc thiết yếu của WHO, những loại thuốc hiệu quả và an toàn nhất cần thiết trong một hệ thống y tế.[9] Dung dịch Lugol có sẵn dưới dạng thuốc gốc và có thể được bày bán trên quầy.[4] Tại Vương quốc Anh, NHS trả 9.57 pao cho mỗi 500 ml dung dịch.[4] Dung dịch lugol có sẵn ở các độ mạnh khác nhau của i-ốt. Khối lượng lớn với nồng độ hơn 2,2% có thể bị điều chỉnh.[10]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă “Strong Iodine Solution”. The American Society of Health-System Pharmacists. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 1 năm 2017. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2017. 
  2. ^ Kaiho, Tatsuo (2014). Iodine Chemistry and Applications (bằng tiếng Anh). John Wiley & Sons. tr. 55. ISBN 9781118466292. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 9 năm 2017. 
  3. ^ a ă Block, Seymour Stanton (2001). Disinfection, Sterilization, and Preservation (bằng tiếng Anh). Lippincott Williams & Wilkins. tr. 177. ISBN 9780683307405. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 1 năm 2017. 
  4. ^ a ă â b c d đ British national formulary : BNF 69 (ấn bản 69). British Medical Association. 2015. tr. 493. ISBN 9780857111562. 
  5. ^ Lugol's solution Drug Information, Professional. 1994. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 1 năm 2017. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2017. 
  6. ^ Fokom-Domgue, J; Combescure, C; Fokom-Defo, V; Tebeu, PM; Vassilakos, P; Kengne, AP; Petignat, P (3 tháng 7 năm 2015). “Performance of alternative strategies for primary cervical cancer screening in sub-Saharan Africa: systematic review and meta-analysis of diagnostic test accuracy studies.”. BMJ (Clinical research ed.) 351: h3084. PMC 4490835. PMID 26142020. doi:10.1136/bmj.h3084. 
  7. ^ a ă Preedy, Victor R.; Burrow, Gerard N.; Watson, Ronald Ross (2009). Comprehensive Handbook of Iodine: Nutritional, Biochemical, Pathological and Therapeutic Aspects (bằng tiếng Anh). Academic Press. tr. 135. ISBN 9780080920863. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 8 năm 2017. 
  8. ^ a ă Sneader, Walter (2005). Drug Discovery: A History (bằng tiếng Anh). John Wiley & Sons. tr. 67. ISBN 9780471899792. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 8 năm 2017. 
  9. ^ “WHO Model List of Essential Medicines (19th List)” (PDF). World Health Organization. Tháng 4 năm 2015. tr. 50. Bản gốc lưu trữ (PDF) ngày 13 tháng 12 năm 2016. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2016. 
  10. ^ “Final Rule: Changes in the Regulation of Iodine Crystals and Chemical Mixtures Containing Over 2.2 Percent Iodine”. 13 tháng 9 năm 2007. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 9 năm 2007. Truy cập ngày 26 tháng 8 năm 2017.