Facade

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Facade của tòa nhà Palazzo Massimo tại Roma, Ý.

Facade (từ mượn của tiếng Anh) là thuật ngữ để chỉ mặt ngoài của một công trình kiến trúc, thường là mặt trước của tòa nhà đó. Theo quan điểm kiến trúc, facade của tòa nhà thường là khía cạnh quan trọng nhất khi làm thiết kế vì nó quyết định đặc điểm bao trùm toàn bộ công trình. Từ giác độ kỹ thuật, facade có ảnh hưởng lên hiệu quả sử dụng năng lượng của tòa nhà.[1] Luật lệ của nhiều nơi quy định rất chặt chẽ hoặc cấm hoàn toàn việc làm biến dạng những facade của các công trình mang tính lịch sử.

Từ nguyên[sửa | sửa mã nguồn]

Từ facade là từ mượn của tiếng Anh, bản thân tiếng Anh lại mượn từ tiếng Pháp façade (nghĩa là "mặt tiền" hay "gương mặt"), rồi đến lượt tiếng Pháp mượn từ tiếng Ý facciata (nghĩa là "gương mặt"), sâu xa hơn nữa là mượn từ tiếng Latinh hậu cổ điển là ''facia''.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Boswell, Keith. "Exterior Building Enclosures". John Wiley & sons, Inc, 2013, p. 11