Hải pháo 127 mm/50 Loại 3

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Hải pháo 127 mm/50 Loại năm thứ 3
Sagiri.jpg
Khẩu 12.7 cm/50 Loại 3 Trên tháp đôi Mẫu B trên Sagiri, 1941
LoạiHải pháo
Quốc gia chế tạoĐế Chế Nhật Bản
Lược sử hoạt động
Phục vụ1928—66
Sử dụng bởi Hải quân Đế quốc Nhật Bản
 Hải quân Liên Xô
Naval Jack of the Republic of China.svg Quốc quân Trung Hoa Dân Quốc
Cuộc chiến tranhChiến tranh thế giới thứ hai
Lược sử chế tạo
Năm thiết kế1926—27
Số lượng chế tạoapprox 700
Thông số
Khối lượng4.205 kilôgam (9.270 lb)
Chiều dài6.483 mét (21.270 ft)
Độ dài nòng6.265 mét (20.554 ft) (độ dài khoan nòng)

Đạn pháoThuốc nổ dạng túi, nạp riêng
Trọng lượng đạn pháo23 kilôgam (51 lb)
Cỡ đạn127 milimét (5,0 in)
Khóa nòngKhóa ốc gián đoạn Welin
Cao độTùy bệ đỡ
Tốc độ bắn5–10 rpm
Vận tốc mũi910–915 m/s (2.986–3.002 ft/s)
Tầm bắn xa nhất18.400 mét (20.100 yd)

Khẩu Hải pháo 12.7 cm/50 Loại năm thứ 3(50口径三年式12.7センチ砲, 50 Kōkei san nen shiki 12.7-Senchi-hō) là hải pháo hạng trung của Hải quân Đế quốc Nhật Bản được sử dụng trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Đây là vũ khí tiêu chuẩn của khu trục Nhật từ năm 1928 đến 1940.Tuy mang danh là pháo đa năng nhưng do việc sử dụng thuốc súng dạng túi rời và việc nạp đạn bằng tay yêu cầu súng phải nạp ở độ nghiêng 5–10° đã làm giảm tốc độ bắn của súng xuống 5-10 viên trên phút và tốc độ quay còn 6° mỗi giây. Điều này gây khó khăn cho việc chống máy bay. Sau khi kết thúc chiến tranh, khẩu pháo này vẫn được sử dụng một thời gian cho hai chiếc khu trục Nhật trao cho Liên XôTrung Hoa Dân Quốc.

Đặc Điểm[sửa | sửa mã nguồn]

Khẩu 12.7 cm/50 li loại 3 sử dụng phương pháp đúc đa ống với 3 lớp (ban đầu) hay 2 lớp (sau này) cùng vòng nối khoan và rãnh.[1]. Nó sử dụng khóa nòng ốc gián đoạn Welin. Đạn và thuốc được gắn thủ công trên khay nạp trước khi được đẩy bằng tay. Súng chỉ có thể được nạp ở độ nghiêng 5° tới 10°. Tất cả bệ súng đều sử dụng thang nâng đạn trực tiếp nhưng thuốc súng thì phải vận chuyển bằng tay.[2]. Mỗi nòng pháo có vòng đời từ 550 đến 700 viên. Mỗi tháp pháo mang khoảng 120 viên.

Bệ Súng[sửa | sửa mã nguồn]

+Mẫu A

Loại súng này ban đầu được gắn trên tháp đôi ‘’Mẫu A’’ trên dòng Toku-gata. Đây là bệ súng kín chống thấm, chống vụn đạn, chống khí độc đầu tiên được trang bị trên tàu khu trục.[3] Mỗi khẩu được đặt trên một bệ nâng riêng nên có thể nâng hạ độc lập.Tất cả tháp đôi có khối lượng 32 tấn.Tất cả bệ súng có tốc độ quay 6° mỗi giây và có tốc độ nâng từ 6° tới 12° mỗi giây.[1]

Tháp đôi Mẫu A được gắn giáp mặt dày 9-12mm. Súng có thể hạ tới −5° và nâng tối đa tới +40°. Các bệ này được trang bị cho 10 chiếc khu trục Fubuki kiểu 1.

Pháo mẫu C gắn trên khu trục ShigureSamidare hoạt động ngoài khơi bờ biển Bougainville trong quần đảo Solomon, vài giờ trước trận Hải chiến Vella Lavella vào ngày 7 tháng 10 năm 1943.
+Mẫu B

Tháp đôi mẫu B tăng khả năng nâng nòng lên tới 75° và trang bị cho các Fubuki kiểu 2 cùng với Lớp Akatsuki.[1] Nhằm giảm khối lượng bệ, giáp mặt bị giảm xuống còn 3,2mm nhưng chúng trở nên quá yếu để chống biển động mạnh nên đã được da cố thêm.

Bốn chiếc Hatsuharu đầu tiên sử dụng tháp Mẫu B bản 2.

+Mẫu C

Mẫu C với góc nâng nòng giảm còn 55° nhưng có thể hạ nòng tới −7° và nhẹ hơn các mẫu trước.[2] Hai chiếc Hatsuharu cuối cùng với Lớp Shiratsuyu, Lớp Asashio, Lớp Kagerō, sử dụng bệ này.

+Mẫu D

Mẫu D giữ nguyên góc hạ nòng của Mẫu C nhưng tăng góc nâng nòng về 75° của Mẫu B Được sử dụng bởi Lớp Yūgumo và chiếc Shimakaze.[4]

+Mẫu đơn

Bệ đơn của Mẫu A có khả năng hạ nòng xuống −7° và nâng nòng tới +75°,[2] còn Mẫu B giảm góc nâng còn 55°.[1]. Cả hai bệ có khối lượng khoảng 18,5 tấn. Mẫu A được trang bị cho lớp Hatsuharu còn Mẫu B thì cho lớp Shiratsuyu.[1]

Bệ đơn của Mẫu A và bệ đôi của Mẫu B trên Nenohi

Đạn[sửa | sửa mã nguồn]

Loại súng này sử dụng đạn nổ mạnh 23kg, đạn phát sáng và đạn phân mảnh phát hỏa (San-shikidan) phòng không. Tất cả loại đạn này nặng 23kg và sử dụng thuốc súng 30 DC 7,7kg. Sau 1943, đạn đầu dẹp chống tàu ngầm cũng được đưa vào sử dụng. Đạn này có tầm bắn tối thiểu 0,8km và tối đa 4,3km. Một phiên bản đạn nổ mạnh nặng hơn và tĩnh giản hơn với tầm bắn 23km đang được phát triển khi chiến tranh chuẩn bị kết thúc.[4].

Tên Đạn Khối Lượng Khối Lượng Thuốc Nổ Gia Tốc Tối Đa
Đạn chuẩn Loại 0, Nổ Mạnh 23 kg 1,88 kg 910–915 m/s
Đạn chuẩn Loại 1, Nổ Mạnh 23 kg 1,88 kg 910–915 m/s
Phát sáng 23 kg Không mang thuốc nổ 750 m/s
Chống Ngầm 20,9 kg 4 kg 250 m/s
Đạn nổ mạnh loại mới 27.9 kg 2,2 kg 910–915 m/s

Ghi Chú[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â b c Campbell, p. 192
  2. ^ a ă â Lengerer, p. 105
  3. ^ Whitley, pp. 192–93
  4. ^ a ă Tony DiGiulian (ngày 19 tháng 3 năm 2009). “Japan 12.7 cm/50 (5") 3rd Year Type”. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 7 năm 2009. Truy cập ngày 8 tháng 7 năm 2009. 

Dẫn Chứng[sửa | sửa mã nguồn]

  • Campbell, John (2002). Naval Weapons of World War Two. London: Conway Maritime Press. ISBN 0-87021-459-4. 
  • Evans, David C.; Peattie, Mark R. (1997). Kaigun: Strategy, Tactics, and Technology in the Imperial Japanese Navy, 1887–1941. Annapolis, MD: Naval Institute Press. ISBN 0-87021-192-7. 
  • Lengerer, Hans (2007). The Japanese Destroyers of the Hatsuharu Class. Warship 2007. London: Conway. tr. 91–110. ISBN 1-84486-041-8. OCLC 77257764
  • Whitley, M. J. (1988). Destroyers of World War 2. Cassell Publishing. ISBN 1-85409-521-8. 

Link Ngoài[sửa | sửa mã nguồn]