Mạng điện thoại chuyển mạch công cộng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search

Mạng điện thoại chuyển mạch công cộng, tiếng Anh: Public Switched Telephone Network (PSTN) là tổng hợp các mạng điện thoại chuyển mạch của thế giới được điều hành bởi các nhà điều hành điện thoại quốc gia, khu vực hoặc địa phương, cung cấp cơ sở hạ tầng và dịch vụ viễn thông công cộng. PSTN bao gồm đường dây điện thoại, cáp quang, liên kết truyền dẫn vi ba, mạng điện thoại di động, vệ tinh thông tin liên lạc và cáp điện thoại dưới biển, tất cả được kết nối với nhau bằng các trung tâm chuyển mạch, do đó cho phép hầu hết các điện thoại liên lạc với nhau. Ban đầu chỉ là mạng lưới các hệ thống điện thoại cố định tương tự, PSTN hiện nay gần như hoàn toàn được số hóa và bao gồm các mạng di động và các mạng khác cũng như điện thoại cố định.[1]

Vận hành kỹ thuật của PSTN tuân thủ các tiêu chuẩn của ITU-T. Các tiêu chuẩn này cho phép các mạng khác nhau ở các quốc gia khác nhau kết nối liền mạch. Các tiêu chuẩn E.163E.164 cung cấp một không gian địa chỉ duy nhất toàn cầu] cho các số điện thoại. Sự kết hợp giữa các mạng được kết nối với nhau và kế hoạch đánh số duy nhất cho phép các điện thoại trên khắp thế giới có thể gọi lẫn nhau.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Kushnick, Bruce (7 tháng 1 năm 2013). “What Are the Public Switched Telephone Networks, 'PSTN' and Why You Should Care?”. Huffington Post Blog. Truy cập ngày 11 tháng 4 năm 2014.