Phùng Cung

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Phùng Cung (1928 - 1997) là nhà thơ, nhà văn Việt Nam thế kỷ 20. Ông tham gia phong trào nhân văn giai phẩm tại miền Bắc vào những năm 1955 - 1957. Sau đó ông bị bắt giam 12 năm trong các nhà tù Hỏa Lò, Bất Bát, Yên Bái, Phong Quang...[1] Tác phẩm khiến ông rơi vào vòng lao lý là: Con ngựa già của Chúa TrịnhDạ Ký, ngụ ý đả kích những văn nghệ sĩ bẻ cong ngòi bút, không dám nói thật tiếng nói của mình, bị lưu đày trong cõi tung hô.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Phùng Cung: sinh ngày 18 tháng 7 năm 1928 tại Vĩnh Yên. Năm 1945, ông tham gia cách mạng và làm chủ tịch liên xã Hồng Liên Châu. Ông lãnh đạo nhân dân nổi dậy cướp chính quyền. Năm 1949, địch trấn áp dữ dội vùng kháng chiến, ông phải rút lên Chiến khu Việt Bắc và tham gia công tác văn nghệ ở đó. Năm 1954, Thủ đô Hà Nội giải phóng, ông về sống tại Hà Nội và vẫn hoạt động văn nghệ cho đến khi bị bắt giam vào năm 1961.[2]

Năm 1973, ông được phóng thích. Tuy nhiên vẫn bị quản thúc và theo dõi. Sau khi được phóng thích, ông sinh sống bằng nghề làm đinh và vẫn âm thầm làm thơ. Tập thơ "Xem Đêm" của ông được nhà nước Cộng sản Việt Nam cho phép xuất bản vào năm 1995. Sinh thời, trong những năm tháng gian khó sau khi mãn hạn tù, ông là người anh kết nghĩa thân thiết của nhà thơ Phùng Quán.

Ngày 28, tháng 04, năm 1997, ông qua đời tại bệnh viên Saint Paul.[3]

Tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Con ngựa già của Chúa Trịnh (truyện ngắn)
  • Dạ Ký (truyện ngắn)
  • Mộ Phách (truyện ngắn)
  • Kép Nghề (truyện ngắn)
  • Chiếc mũ lông(truyện ngắn)
  • Quản thổi (truyện ngắn)
  • Xem Đêm (thơ)
  • Phùng Cung - truyện và thơ

Một số bài thơ tiêu biểu[sửa | sửa mã nguồn]

  • Chiều Cun Cút

Áo song chàng

Nón lá

Phới về quê

Dệt dạt tối ngày khoai dáy

Lúc thảnh thơi

Quần vận khấu bò

Rong ruổi chốn rau dưa

Tôi gõ rỗ

Khe khẽ ê a

Chiều cun cút

Một mình

Không lửa không đèn

Nhòm nhõm thâu đêm

Chết thèm cái bóng

Xa là trời sao

Gần là đom đóm.

  • Trà

Quất mãi nước sôi

Trà đau nát bã

Không đổi giọng Tân Cương

  TRĂNG NGỤC

"Trăng qua song sắt/ Trăng thăm ngục/ Bỗng ta chợt tỉnh, sững sờ/ Trên vai áo tù / Trăng vá lụa/ Ngày xưa ơi!/ Xa mãi đến bao giờ.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Phùng Cung, nxb Hội nhà văn, 2011, trang 5
  2. ^ Phùng Cung, nxb Hội nhà văn, 2011, bìa 1
  3. ^ Phùng Cung, nxb Hội nhà văn, 2011, trang 213

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]