Tào vận sứ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tào Vận Sứ (Hán Việt: 漕運使 - tiếng Anh: Transport Commissioner) là một chức quan văn trong hệ thống quan chế triều đình Việt Nam. Tào Vận Sứ là chức quan văn, đứng đầu ty Tào, phụ trách các vấn đề giao thông và vận chuyển lương thực, trên bộ lẫn nước, ít nhất là trật Chánh Tứ Phẩm [1]

Nguyên chức Tào Vận Sứ đã được lập vào thời Tần với trách nhiệm phụ trách các vấn đề vận chuyển lương thực bằng đường bộ lẫn đường sông nước. Trong ty Tào, tại những hải cảng hoặc cảng sông / bờ kênh quan trọng, còn lập thêm chức Tào Vận Ty (漕運司 - tiếng Anh: Rivers Transport Office), chuyên phụ trách việc vận chuyển lương thực từ các cảng này về thủ đô trong các triều đại Trung Quốc xưa.

Trong lịch sử Việt Nam thời Nguyễn, chức Tào Vận Sứ không được nhắc nhiều đến trong sử sách [cần dẫn nguồn] hoặc trong quyển Từ điển Chức Quan Việt Nam do Đỗ Văn Ninh biên soạn. Chức vụ gần giống nhất chức này vào thời Nguyễn, nếu tra theo Từ điển Chức Quan Việt Nam, là Tào Chính Sứ.[1]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Theo Từ điển Chức Quan Việt Nam, Đỗ Văn Ninh, nhà xuất bản Thanh Niên (2002) 1216. Tào Chính Sứ trang 604 thì năm Minh Mạng thứ 8 (1827) chuẩn Tào chính sứ bậc Chánh tứ phẩm. Vì Tào Vận Sứ là chức cao nhất trong ty Tào (có thể bằng hoặc cao hơn Tào Chính Sứ - chức cao nhất trong ty Tào coi riêng về công việc vận tải bằng thuyền), nên có lẽ ít nhất chức Tào Vận sứ trật bằng hoặc cao hơn Tào chính sứ.