Thành bá

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Thành Bá (chữ Hán: 成伯) là thụy hiệu của một số vị khanh đại phu thời Xuân Thu Chiến Quốc và một số vị đại thần khác trong lịch sử Trung Quốc, đồng thời cũng là tước hiệu của các vị quân chủ nước Thành, chư hầu nhà Chu.

Danh sách[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]