Thứ nguyên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Thứ nguyên của một đại lượng là một tính chất vật lí mà đại lượng đó mô tả. Các thứ nguyên cơ bản bao gồm: thời gian [T], độ dài [L], khối lượng [M]. Thứ nguyên của các đại lượng dẫn xuất là tổ hợp của các đại lượng cơ bản. Chẳng hạn thứ nguyên của vận tốc là độ dài chia cho thời gian:

[V]=[L]/[T]

Phân tích thứ nguyên[sửa | sửa mã nguồn]

Phân tích thứ nguyên là phương pháp thường dùng để khảo sát định tính các hiện tượng vật lý. Một trong những ứng dụng của nó là phát hiện các sai sót trong một phương trình mô tả hiện tượng vật lý (phương trình vật lý). Phép phân tích thứ nguyên trong kiểm tra các phương trình vật lý dựa trên cơ sở là chỉ các đại lượng cùng thứ nguyên mới có thể bằng nhau, hoặc cộng được với nhau. Nói riêng, trong một phương trình (vật lí) thì hai vế phải có cùng thứ nguyên.

Các quy tắc phân tích thứ nguyên là:

  • Gán thứ nguyên cho mỗi ký hiệu trong phương trình, phù hợp với tính chất vật lí của nó
  • Nhân và chia thứ nguyên theo nguyên tắc đại số
  • Kiểm tra thứ nguyên cuối cùng của mỗi số hạng xem có phù hợp không