Tinidazole

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Tinidazole
Tinidazole.svg
Dữ liệu lâm sàng
Tên thương mạiFasigyn, Simplotan, Tindamax
AHFS/Drugs.comChuyên khảo
MedlinePlusa604036
Danh mục cho thai kỳ
  • AU: B3
  • US: C (Rủi ro không bị loại trừ)
Dược đồ sử dụngOral
Mã ATC code
Tình trạng pháp lý
Tình trạng pháp lý
Dữ liệu dược động học
Liên kết protein huyết tương12%
Chuyển hóa dược phẩmHepatic (CYP3A4)
Chu kỳ bán rã sinh học12–14 hours
Bài tiếtUrine (20–25%), faeces (12%)
Các định danh
Số đăng ký CAS
PubChem CID
DrugBank
ChemSpider
Định danh thành phần duy nhất
KEGG
ChEMBL
NIAID ChemDB
ECHA InfoCard100.039.089
Dữ liệu hóa lý
Công thức hóa họcC8H13N3O4S
Khối lượng phân tử247.273 g/mol
Mẫu 3D (Jmol)
  (kiểm chứng)

Tinidazole là một loại thuốc được sử dụng chống nhiễm trùng protozoan. Nó được biết đến rộng rãi trên khắp châu Âu và các nước đang phát triển như là một phương pháp điều trị cho một loạt các bệnh nhiễm trùng amipký sinh trùng. Nó được phát triển vào năm 1972 và là thành viên nổi bật của nhóm kháng sinh nitroimidazole.[1]

Tinidazole được phân phối bởi sứ mệnh Pharmacal dưới tên thương hiệu Tindamax, bởi Pfizer dưới tên FasigynSimplotan, và ở một số nước châu Á như Sporinex.

Công dụng[sửa | sửa mã nguồn]

Một cơ thể lớn của dữ liệu lâm sàng tồn tại để hỗ trợ sử dụng tinidazole cho các bệnh nhiễm trùng từ amip, giardiatrichomonas, giống như metronidazole. Tinidazole có thể là một lựa chọn điều trị thay thế trong điều trị không dung nạp metronidazole. Tinidazole cũng có thể được sử dụng để điều trị một loạt các bệnh nhiễm trùng do vi khuẩn khác (ví dụ, như là một phần của liệu pháp phối hợp cho các giao thức diệt trừ Helicobacter pylori).[2]

Tác dụng phụ[sửa | sửa mã nguồn]

Uống rượu trong khi dùng tinidazole gây ra phản ứng khó chịu giống như disulfiram, bao gồm buồn nôn, nôn, nhức đầu, tăng huyết áp, đỏ bừng và khó thở.

Bán hủy[sửa | sửa mã nguồn]

Thời gian bán hủy là 13,2 ± 1,4 giờ. Bán hủy trong huyết tương là từ 12 đến 14 giờ.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ebel, K., Koehler, H., Gamer, A. O., & Jäckh, R. “Imidazole and Derivatives.” In Ullmann’s Encyclopedia of Industrial Chemistry; 2002 Wiley-VCH, doi:10.1002/14356007.a13_661
  2. ^ Edwards, David I. "Nitroimidazole drugs - action and resistance mechanisms. I. Mechanism of action" Journal of Antimicrobial Chemotherapy 1993, volume 31, pp. 9-20. doi:10.1093/jac/31.1.9.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]