Trường Hải quân Hoàng gia cũ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Di sản Hải dương Greenwich
Di sản thế giới của UNESCO
London Greenwich.JPG
Nhà nguyện nằm trong Cung điện Nữ hoàng Mary bên trái và Hội trường Painted tại Cung điện của vua William bên phải. Mái vòm nằm phía trên cửa vào.
Vị trí Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland
Bao gồm
Tiêu chíVăn hóa: (i), (ii), (iv), (vi)
Tham khảo795
Năm công nhận1995 (Kỳ họp 19)
Mở rộng2008
Diện tích109,5 hécta (271 mẫu Anh)
Vùng đệm174,85 hécta (432,1 mẫu Anh)
Trang webwhc.unesco.org/en/list/795
Tọa độ51°29′1″B 0°0′21″T / 51,48361°B 0,00583°T / 51.48361; -0.00583Tọa độ: 51°29′1″B 0°0′21″T / 51,48361°B 0,00583°T / 51.48361; -0.00583
Trường Hải quân Hoàng gia cũ trên bản đồ Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland
Trường Hải quân Hoàng gia cũ
Vị trí tại Vương quốc Anh

Trường Hải quân Hoàng gia cũ (tiếng Anh: Old Royal Naval College) là trung tâm kiến trúc của Di sản Hải dương Greenwich[1] được UNESCO công nhận là Di sản thế giới như là quần thể kiến trúc và cảnh quan đẹp nhất, ấn tượng nhất Quần đảo Anh.[2] Một số tòa nhà của quần thể này mở cửa cho du khách tham quan. Tòa nhà ban được được xây dựng để phục vụ như là Bệnh viện Hoàng gia cho các thủy thủ tại Greenwich, ngày nay thường được gọi là Bệnh viện Greenwich, được thiết kế bởi Christopher Wren và được xây dựng từ năm 1696 đến 1712. Bệnh viện đóng cửa vào năm 1869. Từ năm 1873 đến 1998, nơi đây trở thành Trường Hải quân Hoàng gia Greenwich.

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Ban đầu nó là địa điểm của Cung điện Bella được xây dựng bởi Humphrey, Công tước xứ Gloucester, sau đó được đổi thành Cung điện Placentia bởi Margaret xứ Anjou là vợ của vua Henry VI sau khi nó bị tịch thu. Công trình sau đó được xây dựng lại bởi Henry VII và từ đó thường được gọi là Cung điện Greenwich. Như vậy, cung điện là nơi sinh của các vị vua Henry VIII và nữ hoàng Mary I, Elizabeth I, là nơi mà Henry VIII rất yêu thích. Cung điện sau đó rơi vào tình trạng hư hỏng trong cuộc Nội chiến Anh. Ngoại trừ tòa nhà do kiến trúc sư John Webb thiết kế chưa hoàn thành thì toàn bộ các tòa nhà còn lại cuối cùng của cung điện đều bị phá hủy vào năm 1694.

Năm 1692, Bệnh viện Hoàng gia Thủy thủ tại Greenwich được thành lập trên địa điểm của cung điện cũ theo chỉ dụ của Mary II, người đã lấy cảm hứng từ cảnh các thủy thủ bị thương Trận La Hogue trở về. Điểm nổi bật về kiến ​​trúc bao gồm Nhà nguyện và Hội trường Vẽ tranh. Hội trường này được Sir James Thornhill vẽ từ năm 1707-1726.[3] Bệnh viện đóng cửa vào năm 1869 và hài cốt của hàng ngàn thủy thủ và sĩ quan đã được đưa ra khỏi bệnh viện vào năm 1875, và đưa đến Đông Greenwich Pleasaunce, hay còn gọi là "Công viên Pleasaunce".[4]

Năm 1873, tức là bốn năm sau khi bệnh viện đóng cửa, các tòa nhà được chuyển đổi thành cơ sở đào tạo cho Hải quân Hoàng gia. Và những người lính Hải quân Hoàng gia cuối cùng rời khỏi trường vào năm 1998, khi địa điểm này được chuyển giao cho Greenwich Foundation.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Maritime Greenwich: Evaluation 2004” (PDF). Truy cập ngày 16 tháng 2 năm 2009. 
  2. ^ “UNESCO papers”. Truy cập ngày 16 tháng 2 năm 2009. 
  3. ^ “Old Royal Naval College”. Truy cập ngày 24 tháng 8 năm 2017. 
  4. ^ Park Explorer- East Greenwich Pleasaunce,– East Greenwich Pleasaunce

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]