Trung Nguyên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Trung Nguyên
中原
Vị trí của Trung Nguyên
Quốc gia  Trung Quốc
Các thành phố chính Trịnh Châu
Lạc Dương
Khai Phong
Dân số
 - Tổng cộng ~24.170.000

Trung Nguyên (tiếng Trung: 中原; bính âm: Zhōngyuán) là một khái niệm địa lý, đề cập đến khu vực trung và hạ lưu Hoàng Hà với trung tâm là tỉnh Hà Nam, là nơi phát nguyên của nền văn minh Trung Hoa, được dân tộc Hoa Hạ xem như trung tâm của Thiên hạ.[1] Cổ nhân cũng thường dùng các từ như "Trung Quốc", "Trung Thổ", "Trung Châu" với ý nghĩa tương tự như Trung Nguyên.[2] Người ta thường cho rằng Trung Nguyên là khu vực tập trung các bộ lạc Hoa Hạ, trung tâm là Dữ Châu. Với sự hợp nhất của dân tộc Hoa Hạ, văn hóa Hoa Hạ hay văn hóa Chu được phát triển và truyền bá ra các khu vực khác. Cư trú tại trung và hạ du của Hoàng Hà, dân tộc Hoa Hạ với nền văn hóa tiên tiến tự coi mình là văn minh, tự gọi là Trung Quốc để phân biệt với Tứ di. Với sự truyền bá của văn hóa Hoa Hạ, nhiều địch thủ man di ở vùng ngoại vi cũng được tích hợp vào văn hóa Trung Nguyên.

Ý nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Từ "Trung Nguyên" có thể đã xuất hiện lần đầu tiên trong văn thư tại Thi Kinh, tuy nhiên, trong đó, Trung Nguyên không hoàn toàn là một khái niệm địa lý, nhưng có ý nghĩa là "bình nguyên, hoang dã".

Hiện nay, việc sử dụng từ "Trung Nguyên" thường là để chỉ "khu vực trung hạ du Hoàng Hà", lấy chủ thể là tỉnh Hà Nam, bao phủ trung bộ tỉnh Thiểm Tây (tức khu vực Quan Trung), nam bộ tỉnh Hà Bắc, nam bộ tỉnh Sơn Tây, tây bộ tỉnh Sơn Đông, tây bắc bộ tỉnh Giang Tô và bắc bộ tỉnh An Huy.

Phạm vi[sửa | sửa mã nguồn]

Vào khai thủy của nền văn minh Trung Hoa, "Thiên hạ chi trung" và "Hòa Lạc" là các thuật ngữ địa lý đề cập cụ thể đến khu vực Lạc Dương, nơi đặt nền móng của ba triều đại là Hạ, ThươngChu, văn hóa Hà Lạc phát triển mạnh mẽ và trở thành trung tâm của khu vực Trung Nguyên. Đến thời Tiên Tần, Lạc Ấp (nay là Lạc Dương) được tuyên bố là trung tâm thiên hạ. Do tộc Hoa Hạ thiên di ra hướng ra vùng xung quanh, mở rộng hoạt động của mình, thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc, khái niệm Trung Nguyên được mở rộng ra các nước chư hầu của tộc Hoa Hạ, nay thuộc Hà Nam, vùng Quan Trung của Thiểm Tây, nam bộ của hai tỉnh Sơn Tây và Hà Bắc, tây bộ của Sơn Đông, tây bắc bộ của Giang Tô và bắc bộ An Huy. Tống sử-Lý Cương truyện thuật lại: "Tự cổ trung hưng chi chủ, khởi ư tây bắc tắc túc dĩ cứ Trung Nguyên nhi hữu đông nam" (nghĩa là: từ thời cổ, người Hán từ tây bắc tiến xuống Trung Nguyên và vùng đông nam), "Trung Nguyên" tức chỉ lưu vực trung hạ du Hoàng Hà. Đôi khi Trung Nguyên cũng được dùng để chỉ lưu vực Hoàng Hà, như trong "Xuất sư biểu" của Gia Cát Lượng có thuật: "Đương tưởng suất tam quân, bắc định Trung Nguyên", thì Trung Nguyên tức là chỉ lưu vực Hoàng Hà.

Địa lý[sửa | sửa mã nguồn]

Địa vực Trung Nguyên rộng lớn, ba mặt bắc tây nam được bao quanh bởi các dãy núi Thái Hành, Phục Ngưu, Hùng Nhĩ, Ngoại Phương, Đồng Bách, trung và đông là một vùng đất màu trải rộng vạn dặm, thuộc bình nguyên Hoàng Hoài rộng lớn. Các hệ thống sông là Trường Giang, Hoài HàHải Hà chảy qua Trung Nguyên, và cái nôi của nền văn minh Trung Hoa là Hoàng Hà chảy từ tây sang đông. Trung Nguyên từ thời cổ đã được coi là vùng yếu địa yết hầu.

Trung Nguyên là một bình nguyên rộng lớn do trầm tích của Hoàng Hà bồi đắp nên từ thời cổ. Mùa đông tại đây chịu ảnh hưởng của áp cao Mông Cổ, gây nên gió mùa tây bắc, thời tiết khô hanh. Mùa hè tại Trung Nguyên chịu ảnh hưởng của áp cao Thái Bình Dương, có gió đông nam thổi đến, mang đến luồng khí ấm và ẩm và ở một mức độ nhất định đã bù đắp lại ảnh hưởng tiêu cực từ gió mùa tây bắc.

Ý nghĩa văn hóa[sửa | sửa mã nguồn]

Về mặt ý nghĩa văn hóa của Trung Nguyên, đây là nơi phát nguyên của nền văn minh Trung Hoa, một biểu tượng cho văn hóa Trung Hoa, là danh từ đồng nghĩa với nền văn hóa Trung Hoa chính thống. Cũng do là nơi phát sinh của nền văn minh Trung Hoa, Trung Nguyên là một biểu tượng của nguồn gốc văn hóa Hán. Về mặt lịch sử, trên góc độ ý nghĩa văn hóa, thời Y Quan nam lộ nhà Tấn đã dời đô từ Lạc Dương về Nam Kinh ngày nay, vào thời Nam-Bắc triều, nơi được coi là trung tâm văn hóa Trung Hoa chính thống là Giang Nam được gọi là "văn hóa Trung Nguyên". Trung Nguyên là khởi nguồn của dân tộc Hoa Hạ, sau đó đã dung hợp các dân tộc ngoại vi để hình thành nên chủ thể dân tộc Hán hiện nay. Các chính quyền cũng đều có xu hướng định đô tại Trung Nguyên

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ 张新斌 (2007年). “中原文化与商都文化初论”. 《黄河科技大学学报》 (04期). ISSN 1008-5424.  Đã bỏ qua tham số không rõ |quotes= (trợ giúp)
  2. ^ 李民 (2010). 《中原文化与民族复兴》. 河南人民出版社. tr. 第7頁. ISBN 9787215072756.