Amalthea (vệ tinh)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Amalthea
Amalthea PIA02532.png
Greyscale Galileo images of Amalthea
Khám phá
Khám phá bởi E.E. Barnard
Ngày khám phá September 9, 1892
Tên chỉ định
Tính từ Amalthean
Đặc trưng quỹ đạo
Cận điểm quỹ đạo 181 150 km[1]
Viễn điểm quỹ đạo 182 840 km[1]
Bán kính 181 365.84 ± 0.02 km (2.54 RJ)[2]
Độ lệch tâm 0.003 19 ± 0.000 04[2]
Chu kỳ quỹ đạo 0.498 179 43 ± 0.000 000 07 d (11 h 57 min 23 s)[2]
Tốc độ vũ trụ cấp 1 26.57 km/s[1]
Độ nghiêng quỹ đạo 0.374 ± 0.002° (to Jupiter's equator)[2]
vệ tinh của Jupiter
Đặc trưng vật lý
Kích thước 250 × 146 × 128 km[3]
Bán kính trung bình 83.5 ± 2.0 km[3]
Thể tích (2.43 ± 0.22)×106 km³[4]
Khối lượng 2.08 ± 0.15×1018 kg[4]
Khối lượng riêng trung bình 0.857 ± 0.099 g/cm³[4]
Hấp dẫn bề mặt ~0.020 m/s² (~0.002 g)[1]
Tốc độ vũ trụ cấp 2 ~0.058 km/s[1]
Chu kỳ tự quay synchronous[3]
Độ nghiêng trục quay zero[3]
Suất phản chiếu 0.090 ± 0.005[5]
Nhiệt độ bề mặt min tr b max
[7] 120 K 165 K
Cấp sao biểu kiến 14.1[6]

Amalthea (phát âm /ˌæməlˈθiːə/ AM-əl-THEE, hoặc trong tiếng Hy Lạp là Αμάλθεια) là vệ tinh thứ 3 của Sao Mộc theo thứ tự khoảng cách từ hành tinh này. Nó được Edward Emerson Barnard phát hiện ngày 9 tháng 9 năm 1892, và sau đó được đặt theo tên Amalthea, một mỹ nhân trong thần thoại Hy Lạp.[8] Nó cũng được gọi là Jupiter V.

Amalthea có quỹ đạo kép kính bay quanh Sao Mộc và nằm trong rìa ngoài của vành đai Sao Mộc, vành đai này được hình thành từ bụi bị phóng thích từ bề mặt của nó.[9] Amalthea là vệ tinh vòng trong lớn nhất của Sao Mộc. Hình dạng bất thường và có màu đỏ, nên người ta cho rằng nó có nhiều lỗ rổng chứa nước ở dạng băng với khối lượng các vật liệu khác chưa biết được. Bề mặt của chúng gồm các hố lớn và các núi cao.[3]

Amalthea được phi thuyền Voyager 1 và 2 chụp hình năm 1979 và 1980, và sau đó được phi thuyền Galileo chụp ảnh chi tiết hơn vào thập niên 1990.[3]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â b c Được tính dưa theo các thông số cơ bản khác
  2. ^ a ă â b Cooper, N.J.; Murray, C.D.; Porco, C.C.; Spitale, J.N. (2006). “Cassini ISS astrometric observations of the inner jovian satellites, Amalthea and Thebe”. Icarus 181: 223–234. doi:10.1016/j.icarus.2005.11.007. 
  3. ^ a ă â b c d Thomas, P.C.; Burns, J.A.; Rossier, L.; et.al. (1998). “The Small Inner Satellites of Jupiter”. Icarus 135: 360–371. doi:10.1006/icar.1998.5976. 
  4. ^ a ă â Anderson, J.D.; Johnson, T.V.; Shubert, G.; et.al. (2005). “Amalthea’s Density Is Less Than That of Water”. Science 308 (5726): 1291–1293. doi:10.1126/science.1110422. PMID 15919987. 
  5. ^ Simonelli, D.P.; Rossiery, L.; Thomas, P.C.; et.al. (2000). “Leading/Trailing Albedo Asymmetries of Thebe, Amalthea, and Metis”. Icarus 147: 353–365. doi:10.1006/icar.2000.6474. 
  6. ^ “Classic Satellites of the Solar System”. Observatorio ARVAL. Truy cập ngày 28 tháng 9 năm 2007. 
  7. ^ Simonelli, D.P. (1982). “Amalthea: Implications of the temperature observed by Voyager”. Icarus 54: 524–538. doi:10.1016/0019-1035(83)90244-0. 
  8. ^ Barnard, E. E. (1892). “Discovery and Observation of a Fifth Satellite to Jupiter”. Astronomical Journal 12: 81–85. doi:10.1086/101715. 
  9. ^ Burns, J.A.; Simonelli, D. P.;Showalter, M.R. et.al. (2004). “Jupiter’s Ring-Moon System” (pdf). Trong Bagenal, F.; Dowling, T.E.; McKinnon, W.B. Jupiter: The Planet, Satellites and Magnetosphere. Cambridge University Press. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]