Bắc Thái

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tỉnh Bắc Thái (màu đỏ) năm 1976

Bắc Thái là một tỉnh cũ của Việt Nam. Nay là 2 tỉnh Bắc KạnThái Nguyên

Trước đây, vào năm 1890, chính quyền bảo hộ của thực dân Pháp chia tỉnh Thái Nguyên thành 2 tỉnh Thái Nguyên và Bắc Kạn. Năm 1965, Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ban hành quyết định sáp nhập 2 tỉnh với tên gọi Bắc Thái. Đơn vị hành chính ban đầu gồm: Thành phố Thái Nguyên, thị xã Bắc Kạn và 12 huyện: Bạch Thông, Chợ Đồn, Chợ Rã, Đại Từ, Định Hóa, Đồng Hỷ, Na Rì, Ngân Sơn, Phổ Yên, Phú Bình, Phú Lương, Võ Nhai.

Ngày 14 tháng 4 năm 1967, chuyển thị xã Bắc Kạn thành thị trấn Bắc Kạn trực thuộc huyện Bạch Thông.

Ngày 28 tháng 12 năm 1978, sáp nhập 2 huyện Ngân Sơn, Chợ Rã về tỉnh Cao Bằng vừa được tái lập.

Ngày 11 tháng 4 năm 1985, thành lập thị xã Sông Công trên cơ sở tách thị trấn Mỏ Chè và 3 xã: Cải Đan, Tân Quang, Bá Xuyên thuộc huyện Phổ Yên.

Ngày 16 tháng 7 năm 1990, tái lập thị xã Bắc Kạn từ huyện Bạch Thông.

Đến thời điểm năm 1996, tỉnh Bắc Thái gồm: Thành phố Thái Nguyên (tỉnh lị), thị xã Bắc Kạn, thị xã Sông Công và 10 huyện: Bạch Thông, Chợ Đồn, Đại Từ, Định Hóa, Đồng Hỷ, Na Rì, Phổ Yên, Phú Bình, Phú Lương, Võ Nhai.

Ngày 6 tháng 11 năm 1996, kỳ họp thứ 10 Quốc hội khóa IX ra nghị quyết chia tỉnh Bắc Thái để tái lập tỉnh Bắc Kạn và tỉnh Thái Nguyên[1]. Cùng lúc đó, 2 huyện Ngân Sơn, Ba Bể của tỉnh Cao Bằng trở về với tỉnh Bắc Kạn. Tỉnh Bắc Kạn có thị xã Bắc Kạn và 5 huyện: Ba Bể, Bạch Thông, Chợ Đồn, Na Rì, Ngân Sơn. Tỉnh Thái Nguyên gồm thành phố Thái Nguyên, thị xã Sông Công và 7 huyện: Đại Từ, Định Hóa, Đồng Hỷ, Phổ Yên, Phú Bình, Phú Lương, Võ Nhai.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]