Giấy phép lái xe

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Mặt sau một giấy phép lái xe của Đức hiện nay, ghi rõ loại xe được lái
Một bằng lái xe tại Tây Ban Nha, có thể chọn là sổ hay thẻ, theo mẫu chung của Cộng đồng châu Âu
Một bằng lái xe xưa tại Áo năm 1904

Giấy phép lái xe hay còn gọi là Bằng lái xe là một loại giấy phép, chứng chỉ do cơ quan nhà nước hoặc cơ quan có thẩm quyền cấp cho một người cụ thể cho phép người đó được phép vận hành, lưu thông, tham gia giao thông bằng xe cơ giới các loại như xe máy, xe hơi, xe tải, xe buýt, xe khách hoặc các loại hình xe khác trên các con đường công cộng.

Khái quát[sửa | sửa mã nguồn]

Quy định về giấy phép lái xe ở các quốc gia tuy có khác nhau tùy vào đặc thù của mỗi nước nhưng nhìn chung để nhận được giấy phép lái xe, người xin cấp giấy phép lái xe cần trải qua nhiều thủ tục pháp lý như nộp đơn xin cấp, phải trải qua một bài kiểm tra lái xe hoặc những kỳ thi sát hạch về lái xe nghiêm ngặt (tùy yêu cầu của từng loại phương tiện) và các thủ tục khác. Sau khi được cấp Giấy phép lái xe, người đó mới có quyền (về mặt pháp lý) để tham gia giao thông bằng phương tiện xe.

Giấy phép lái xe thông thường được cấp căn cứ vào độ tuổi nhất định. Khi một người vi phạm Luật giao thông, cảnh sát giao thông có thể yêu cầu xuất trình giấy phép lái xe để kiểm tra. Một số quy định pháp luật ở các nước có hình thức xử phạt tịch thu giấy phép lái xe hoặc tước giấy phép lái xe có thời hạn hay không có thời hạn (giam bằng lái).

Trong lịch sử, Giấy phép lái xe cơ giới đã được cấp cho người phát minh ra ô tô hiện đại, Karl Benz, năm 1888 vì tiếng ồn và khói bụi của những chiếc xe của mình mà Bezt bị khiếu nại, sau đó ông đã yêu cầu và nhận được sự cho phép bằng văn bản của cơ quan Ducal Grand Hotel để vận hành chiếc xe của mình trên đường phố công cộng.

Giấy phép lái xe tại Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Phân hạng bằng lái[sửa | sửa mã nguồn]

Ở Việt Nam, phân hạng bằng lái được quy định như sau:

  • Hạng A1: Cho phép điều khiển xe môtô 2 bánh có dung tích xi-lanh từ 50cc đến dưới 175cc.
  • Hạng A2: Cho phép điều khiển xe môtô 2 bánh nói chung, không giới hạn dung tích xi-lanh.
  • Hạng A3: Cho phép điều khiển môtô 3 bánh, xe lam, xích lô máy và các loại xe hạng A1, không áp dụng với phương tiện hạng A2.
  • Hạng A4: Cho phép điều khiển các loại máy kéo có tải trọng đến 1.000 kg.
  • Hạng B1: Dùng cho lái xe không chuyên nghiệp, được quyền điều khiển.
  • Hạng C: Cấp cho lái xe chuyên nghiệp, quy định quyền điều khiển
  • Hạng D: Cấp cho lái xe chuyên nghiệp, quy định quyền điều khiển:
  • Hạng E: Cấp cho lái xe chuyên nghiệp, quy định quyền điều khiển:
  • Hạng F: Cấp cho người đã có giấy phép lái xe hạng B2, C, D, E để điều khiển các loại xe tương ứng có kéo rơ-moóc trọng tải thiết kế lớn hơn 750 kg.
  • Hạng FC: Cấp cho người đã có giấy phép lái xe hạng B2, C, D, E để điều khiển các loại xe tương ứng có kéo rơ-moóc, cấp cho các lái xe chuyên chở container.

Sau này, Giấy phép lái xe các hạng A4, B1, B2 sẽ được nâng thời hạn từ 5 năm lên 10 năm đối với người lái xe là nữ có tuổi dưới 55 và nam dưới 60 tuổi. Với nữ trên 55 tuổi, nam trên 60 tuổi vẫn giữ thời hiệu cũ 5 năm[1] và được thay thế bằng mẫu mới.[2] Cũng ở nước này có tình trạng lợi dụng kẽ hở trong công tác quản lý, tài xế vi phạm sẵn sàng bỏ giấy phép lái xe khi bị lập biên bản để tránh bị xử phạt nặng[3].

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]