Mặc gia

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Mặc gia (tiếng Hán: 墨家, bính âm: Mòjiā) là một trường phái triết học Trung Quốc cổ đại do các đệ tử của Mặc Tử phát triển. Nó phát triển cùng thời với Nho giáo, Đạo giáo, Pháp gia và là một trong bốn trường phái triết học chính trong thời Xuân ThuChiến Quốc.

Trong thời đại đó, Mặc gia là trường phái đối lập với Nho giáo của Khổng Tử. Dưới thời nhà Tần, Pháp gia được lấy làm tư tưởng chính thức và các trường phái khác đều bị đàn áp. Từ nhà Hán trở về sau, các triều đại đều lấy Nho giáo làm tư tưởng chủ đạo, Mặc gia với tư cách là một trường phái riêng dần dần suy tàn.

[sửa] Tư tưởng chính

Mặc gia được biết đến với tư tưởng kiêm ái (tiếng Hán: 兼愛). Tư tưởng của Mặc gia được ghi lại trong sách Mặc Tử. Sách này bao gồm các bài giảng do các đệ tử của Mặc Tử ghi chép lại.

Mặc Gia :

chủ trương "Thiên hạ giai bạch, duy ngã độc hắc, phi công mặc môn, kiêm ái bình sinh" ( Thiên hạ đều mê, chỉ mình ta tỏ, Mặc môn chủ trương không dùng vũ lực, cả đời yêu thương con người Theo một số tài liệu thì Mặc Gia là những người rất giỏi về "cơ quan thuật" (chế tạo các cơ quan và máy móc trong nhà cửa hay hang hầm.)