Tổng lãnh thiên thần

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tổng lãnh thiên thần, Tổng lãnh thiên sứ, Thiên sứ trưởng, hay Trưởng thiên sứ là thứ bậc cao trong hàng ngũ các Thiên sứ.[1] Tổng lãnh thiên thần được biết đến qua nhiều tôn giáo, truyền thống khác nhau, trong đó có Do Thái giáo, Kitô giáo, Hồi giáoBái hỏa giáo.

Từ Tổng lãnh Thiên thần (archangel) bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp αρχάγγελος archangelos = αρχ- arch- ("đầu tiên, bậc nhất, thủ lĩnh") và άγγελος angelos ("người đưa tin").

Trong Do thái giáo[sửa | sửa mã nguồn]

Không có một định nghĩa rõ ràng về Tổng lãnh thiên thần một cách kinh điển từ trong Kinh thánh Hebrew (Cựu Ước). Thực vậy ngay cả Thiên thần cũng ít xuất hiện trong các văn bản về sau như Daniel, tuy thế họ cũng có được đề cập một cách ngắn gọn qua những câu chuyện của Jacob (người mà theo nhiều nguồn, đã từng vật lộn với thiên thần) và Lot (người được các thiên thần cảnh báo về sự hủy diệt của hai thành phố SodomGomorrah. Nguồn gần đây nhất về các tổng lãnh thiên thần là trong các tác phẩm văn học trong thời kỳ interdepartmental.(e.g., 4 4:36).

Sự suy đoán rộng rãi cho rằng sự hứng thú của niềm tin Do Thái giáo về thiên thần bắt nguồn từ thời kỳ bị cầm giữ bởi người Babylon.[2] Theo Rabbi Simeon ben Lakish của xứ Tiberias (230270 Sau công nguyên), tất cả các tên của các thiên thần được người Do Thái mang về từ Babylon.

Trong truyền thống của các giáo sĩ Do Thái, lễ Kabbalah, và Sách Enoch chương 20, và trong Cuộc đời của Adam và Eve, số lượng thường có của tổng lãnh thiên thần là 7 và họ là các thiên thần quan trọng nhất. Ba thiên thần có vị trí cao nhất: Michael, Raphael, và Gabriel. Và có một sự tranh cãi về 8 cái tên, một trong số đó không phải là một Tổng lãnh thiên thần. Họ là: Uriel, Sariel, Raguel, và Remiel (possibly the Ramiel of the Apocalypse của Baruch, được nói rằng nắm quyền thống lãnh tối cao Đội quân thiên đường), Zadkiel, Jophiel, HanielChamuel.[3]

Thêm vào đó, truyền thống Do Thái thường hay cho đọc các bài thơ ca ngợi thiên thần trước lễ Sa-bát. Bài thơ có tên là "Shalom Aleichem", có nghĩa là Hòa bình cho thế giới (nói đến các thiên thần).

Kitô giáo[sửa | sửa mã nguồn]

Gabriel, Tổng lãnh thiên thần của Thiên chúa, báo tin cho Maria là bà đang mang thai chúa Giê-su. Vẽ bởi El Greco (1575)

Kinh Tân Ước hiếm khi nhắc đến các thiên thần, chỉ có hai lần là: MichaelJude 1.9 và trong Bức thư đầu tiên đến xứ Thessalonians 4:16 nơi giọng nói của một tổng lãnh thiên thần có thể nghe thấy về sự quay trở lại của chúa Giê-su. Ngược lại với niềm tin phổ biến, Gabriel không bao giờ được gọi là Tổng lãnh Thiên thần trong Gospels.

Các truyền thống Kitô giáo về sau nói rằng có ba Tổng lãnh Thiên thần: Michael, Gabriel, và thường là Raphael; đôi khi có cả Uriel là Tổng lãnh Thiên thần thứ Tư. Chính thống giáo phương Đông cho rằng "có hàng nghìn Tổng lãnh Thiên Thần"[4] nhưng chỉ tôn kính bảy người trong số họ theo tên.[5] trong đó có Uriel và các tên khác thường thấy là Selaphiel, Jegudiel, và Barachiel.

Đôi khi có cả Satan (tên là Satanel trong Sách Enoch) được coi như là một Tổng lãnh thiên thần sa ngã có tên là Lucifer.[6]

Vài phong trào Kháng cách nhìn nhận Michael như là Tổng lãnh thiên thần chính, là người duy nhất được đề cập đến một cách rõ ràng trong quy tắc Kháng Cách thuộc Kinh thánh.[7][8]

Những phiên bản kinh thánh được sử dụng bởi các phong trào Kháng cách, trừ Apocrypha, không đề cập đến "Raphael" và ông chưa bao giờ được họ công nhận. Raphael, bên cạnh đó, được đề cập trong Sách Tobit, một trong những Sách Deuterocanonical. Trong truyện nói, Raphael đến từ sự giúp đỡ Tobit, giúp ông thoát cảnh mù lòa, và con trai của ông đóng một vai trò quan trọng trong Sách Enoch

Bảy Tổng lãnh Thiên thần trong Chính thống giáo Đông phương. Từ trái qua phải: Jegudiel, Gabriel, Selaphiel, Michael, Uriel, Raphiel, Barachiel.

Nhân chứng Jehovah tin rằng Michael là một trong các tên của Giê-su có trên Thiên đàng.[9] Từ góc nhìn này, Michael là tạo vật đầu tiên và vĩ đại nhất của Thiên chúa, là sứ giả trưởng của Jehovah-lãnh đạo vinh danh Chúa, đánh nhau với Satan và bảo vệ con chúa trên Trái đất. (Revelation 12:7• Daniel 12:1) Niềm tin này được bắt nguồn từ sự xuất chúng của Michael trên mọi người con của Thiên Chúa trên thiên đàng,sự giống nhau của Michael và Giê-su là trong nhiệm vụ của học và sự nối kết của Giê-su và các chức vụ của Thiên thần (Kinh sách Thessalonians 4:16, nói rằng: "Bởi vì tự thân Thiên chúa sẽ truyền lệnh từ thiên đàng, qua giọng nói của một tổng lãnh Thiên thần".

Tương phản với số đông Phong trào Kháng Cách, như là Seventh-day Adventists,[10] phúc âm Baptist Charles Spurgeon[11] và Trưỡng lão bình luận viên Matthew Henry,[12] những người tin rằng Tổng lãnh thiên thần Michael không những là một thiên thần mà còn là một tạo vật tự có, người con trai thần thánh của Thiên chúa. Ở góc nhìn "Tổng lãnh Thiên thần" có nghĩa là "thiên sứ trưởng" hơn là "trưởng thiên sứ," và chức danh này giống như là "Người đứng đầu đội quân" (Daniel 8:11)

Hồi giáo[sửa | sửa mã nguồn]

Trong Hồi giáo,[13] tên của các Tổng lãnh Thiên thần bao gồm Michael hay Mikail, Gabriel hay Jibril (Tổng lãnh thiên thần của sự khai sáng; người mang Kinh Côran từ Thiên chúa đến cho Muhammad), và Thiên thần của cái chết- tên chính của thiên thần này là Izra-eel.-; bên cạnh đó, không được đề cập trong các kinh thánh khác. Những cái tên của các "Thiên thần của cái chết" hay Malak al-Maut, Israfil hay Israfil (Tổng lãnh thiên thần sẽ thổi tù và trong Ngày Phán xét), Maalik (người giữ Địa ngục), Munkar và Nakir (các Phán thiên thần người sẽ hỏi các linh hồn về cuộc sống của họ tại trần gian) và Radwan (người giữ Thiên đàn). Cả Israfil hay Izrail không được đề cập đế trong kinh Côran, bên cạnh đó, cả Nakir và Munkar không được đề cập đến như là những Tổng lãnh Thiên thần trong kinh Côran cũng như các văn bản Hồi giáo khác.

Các truyền thống khác[sửa | sửa mã nguồn]

Các nhà huyền thuật Do Thái thường đề cập đến các Tổng lãnh Thiên thần theo các nguyên tố hoặc màu sắc. Trong các hệ thống huyền thuật Do Thái, cả bốn Tổng lãnh Thiên thần chính (Michael, Gabriel, Raphael và Uriel) bảo vệ bốn góc, hay bốn vị trí, và màu sắc của họ tương ứng với các đặc tính của ma thuật.[14]

Trong Nghệ thuật, Tổng lãnh Thiên thần thường được miêu tả với đôi cánh lớn và có nhiều mắt. Những thiên thần thường được mô tả là Gabriel, Michael, Raphael, Metatron, Uriel, và Satanel.[15]

Saraqael được mô tả là sẽ theo dõi các "Linh hồn tội lỗi trong các linh hồn". (Sách Enoch 20:7, 8)

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Archangel trong WordNet® 2.0. lấy từ Dictionary.com
  2. ^ Do Thái giáo tại Bách khoa HighBeam, Chương: Thờ kỳ Postexilic
  3. ^ Metzger & Coogan (1993) Oxford Companion to the Bible, p54.
  4. ^ Anaphora của Thánh John Chrysostom
  5. ^ Website của Chính thống giáo Nga, Mục: Thế giới của các thiên thần
  6. ^ Bách khoa toàn thư Do thái, Mục: Samael
  7. ^ Graham, Billy (1975), Thiên thần: Những đặc vụ bí mật của Thiên chúa, ISBN 0849950740
  8. ^ Jude 1:9
  9. ^ Watchtower Official Website, "The Truth About Angels"
  10. ^ Questions on Doctrine: Christ, and Michael the Archangel
  11. ^ Morning and Evening: Daily Readings, Morning October 3rd retrieved from Christian Classics Ethereal Library
  12. ^ Matthew Henry’s Concise CommentaryChristnotes.org, bài bình luận trong Daniel 12
  13. ^ Cổng thông tin thế giới Ả-rập, "Những gì Hồi giáo Tin tưởng"
  14. ^ The Pagan's Path, Metaphysics 101: The Archangels
  15. ^ Angels in Art trong HumanitiesWeb

Thư mục[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Thứ bậc một
(thờ phượng Chúa)

Luyến thần (Seraphim) • Minh thần (Cherubim) 
Bệ thần (Ophanim) • Ngai thần (Thrones) 

Paradiso Canto 31.jpg
Thứ bậc hai
(hoạt động)

Quản thần (Dominions) • Dũng thần (Virtues)  • Quyền thần (Powers)

Thứ bậc ba
(mang thông điệp)

Lãnh thần (Principalities) • Tổng lãnh thiên thần (Archangel) • Thiên thần (Angel)