Thần chết

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Cách miêu tả của Tây phương về tử thần như một bộ xương người cầm lưỡi hái.

Phép nhân cách hóa cái chết thành một thực thể sống, có khả năng hiểu biết và nhận thức (còn gọi là tử thần hoặc thần chết) là một khái niệm đã tồn tại trong các xã hội của loài người từ khi chúng ta mới biết dùng ngôn ngữ để ghi lại lịch sử.

Văn hóa phương Tây[sửa | sửa mã nguồn]

Người Tây phương thường miêu tả thần chết (có tên là "The Grim Reaper" trong tiếng Anh) như một bộ xương người cầm một lưỡi hái lớn, mặc áo choàng đêm; hay áo chùng; hay áo choàng không tay đen gắn với mũ trùm đầu; hoặc đôi khi một bộ trang phục bằng vải liệm trắng. Khi tử thần được miêu tả trong áo choàng đen với mũ trùm đầu, người ta thường chỉ có thể nhìn thấy mắt "ông ta".

Văn hóa phương Đông[sửa | sửa mã nguồn]

Trung Quốc[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Diêm Vương

Ấn Độ[sửa | sửa mã nguồn]

Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Ai Cập[sửa | sửa mã nguồn]

Theo thần thoại Ai Cập, vị thần chết là Osiris và thần ướp xác là Anubis

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]