Thần
| Bài này còn rất sơ khai. Mời bạn góp sức viết thêm. Xem phần trợ giúp để biết về cách sửa bài. |
Thần là khái niệm cơ bản của tôn giáo, tín ngưỡng và cả mê tín, bắt nguồn từ thể hiện ý nhân cách hóa của người xưa về các lực lượng tự phát của giới tự nhiên (như sấm, chớp, mưa, gió...) có sức mạnh chi phối đời sống của con người và cộng đồng. Về sau, khái niệm thần được mở rộng ra gắn liền với con người, chỉ những người nào đó có khả năng đặc biệt. Ngoài ra trong võ học thì "thần" là ánh nhìn sắc bén của mắt. Khi xuất quyền thì thần cũng phải đi theo hay nói một cách dễ hiểu thì mắt nhìn là quyền xuất
Trong dân gian tồn giữ quan niệm “vua phong thần, dân phong thánh”, nghĩa là, quyền lực cao nhất của nhà vua là sắc phong những nhân vật có công tích đến tước Thần , làm phúc thần cho một địa phương nhất định; (Phúc thần làng xã đã hàm chứa điều kiện cần và đủ, dân tôn vinh, vua sắc phong); Thần siêu nhiên, (mưa, gió, sấm chớp…) chỉ có vế dân tôn vinh. Khi dân muôn nơi cùng kính ngưỡng, tôn vinh, thờ phụng một vị thần nào đó thì vị đó hóa Thánh, điển hình là Tứ bất tử, Đức thánh Trần, Khổng tử… Thánh thì không có sắc phong. Như thế có thể hiểu, dân phương Đông coi thần và thánh là hai tước, hai đẳng cấp. Thiên Chúa giáo dùng tước thánh cho con chiên tử vì đạo.