Thiên tử

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Thiên tử (chữ Hán: 天子) với ý nghĩa là con trời, là danh hiệu mà các vua chúa Phương Đông được gọi. Từ "Thiên tử" xuất phát từ thời nhà ChuTrung Quốc, rồi lan sang nhiều nước xung quanh.

Các nước gọi vua là thiên tử[sửa | sửa mã nguồn]

Chỉ có các nước ở phương Đông mới gọi vua là Thiên tử:

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]