Vườn quốc gia Olympic

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Vườn quốc gia Olympic
IUCN II (Vườn quốc gia)
Vườn quốc gia Olympic
Vị trí Vườn quốc gia Olympic
Vị trí Vườn quốc gia Olympic
Vị trí của Vườn quốc gia Olympic
Vị trí Washington, Hoa Kỳ
Thành phố gần nhất Port Angeles, Washington
Tọa độ 47°58′10″B 123°29′54″T / 47,96944°B 123,49833°T / 47.96944; -123.49833Tọa độ: 47°58′10″B 123°29′54″T / 47,96944°B 123,49833°T / 47.96944; -123.49833
Diện tích 922,650 mẫu Anh (373,383 ha)[1]
Thành lập 29 tháng 6, 1938
Lượng khách 2.966.502 (năm 2011) [2]
Cơ quan quản lý Cục Công viên Quốc gia Hoa Kỳ
Một bãi biển ở phần bờ biển của vườn quốc gia.

Vườn quốc gia Olympic (tiếng Anh: Olympic National Park) là một vườn quốc gia tọa lạc tại tiểu bang Washington, ở vùng cực tây-bắc của khu vực được gọi là bán đảo Olympic, Hoa Kỳ. Vườn quốc gia này có thể được chia ra 3 vùng cơ bản: Bờ biển Thái Bình Dương, các núi Olympic, và rừng mưa ôn đới. Tổng thống Hoa Kỳ Theodore Roosevelt là người đầu tiên lập Đài tưởng niệm quốc gia Olympic năm 1909[3] và sau đó, Quốc Hội đã quyết định thông qua tư cách vườn quốc gia cho khu vực này. Vườn quốc gia Olympic đã trở thành khu dự trữ sinh quyển thế giới và được công nhận là di sản thế giới năm 1981. Năm 1988, phần lớn bán đảo Olympic được thành lập thành Khu bảo tồn thiên nhiên Olympic.[4][5]

Lịch sử tự nhiên[sửa | sửa mã nguồn]

Phần ven biển của vườn quốc gia là một khu vực gồ ghề cùng những bãi cát và một dải rừng liền kề. Vườn quốc gia dài tới 60 dặm (97 km) nhưng chỉ rộng vài dặm, với các cộng đồng bản địa tại các cửa của hai con sông. Đó là người Hoh tại sông Hoh và tại thị trấn La Push ở cửa sông Quileute là người Quileute .[6]

Bãi biển trải dài không bị gián đoạn với các vùng hoang dã khác nhau, mỗi vùng dài từ 10 đến 20 dặm (16 đến 32 km). Trong khi một số bãi biển là khu vực bãi cát, thì tại các vùng hoang dã khác được bao phủ bởi đá lớn. Rừng phát triển quá mức rậm rạp, thủy triều và thời tiết mưa mù sương khiến việc đi bộ tại đây tương đối khó khăn. Các dải ven biển dễ dàng tiếp cận hơn so với khu vực bên trong vườn quốc gia, do địa hình khó khăn, rất ít du khách dám mạo hiểm vượt ra xa khoảng cách của một ngày đi bộ đường dài.

Khu vực phổ biến nhất của du khách khi tới đây là dải ven biển dài 9 dặm (14 km) có tên là Ozette Loop. Dịch vụ tại đây có một chương trình đăng ký và đặt phòng. Từ hồ Ozette, đi bộ đường dài khoảng 3 dặm (4,8 km) theo đường mòn là một con đường nguyên thủy ven biển qua những rừng tuyết tùng và vùng đầm lầy. Đến khu vực ven biển có những con đường mòn cho du khách khi thủy triều lên cao dài 3 km. Đoạn đường thứ ba dài 3 dặm để tạo thành vòng lặp của con đường đi bộ.

Tài liệu tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Listing of acreage as of December 31, 2011”. Land Resource Division, National Park Service. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2012. 
  2. ^ “NPS Annual Recreation Visits Report”. Cục Công viên Quốc gia Hoa Kỳ. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2012. 
  3. ^ “Park Newsletter July/August 2009”. National Park Service. Truy cập ngày 8 tháng 7 năm 2011. 
  4. ^ “The National Parks Index 2009–2011”. National Park Service. Truy cập ngày 8 tháng 7 năm 2011. 
  5. ^ “Olympic Wilderness”. Wilderness.net. Truy cập ngày 8 tháng 7 năm 2011. 
  6. ^ “Olympic National Park: Coast”. National Park Service. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2009. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]