Vua Mèo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Vua Mèo hay Vua Mông là một chức vụ thủ lĩnh tinh thần của dân tộc H'Mông, Việt Nam, Lào. Chức này có trước Cách mạng tháng 8, sau đó chính quyền mới không công nhận chức này trong nước. Vì mang tính tự trị tuyệt đối, kinh tế chủ yếu dựa và trồng cây anh túc chế xuất buôn bán thuốc phiện. Ngày nay vua Mèo là một từ của huyền thoại, quá khứ của người dân tộc H'Mông.

Di tích Nhà vua mèo Vương Chí Sình tại Hà Giang

Vua Mèo Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Ông vua là Vương Chính Đức, vương quốc của ông ở huyện Đồng Văn vương triều có sức mạnh, thao túng toàn bộ khu vực cực Bắc cũng như toàn bộ vùng Đông và Tây Bắc. Lúc đó có 7 vạn dân, dân số đa phần trồng cây anh túc. Trước năm 1945, tuy bị sức ép từ nhiều phía, các bên ép làm thân nhưng Vương Chí Sình muốn xây dựng Đồng Văn thành một vương quốc tự trị của người Mông, không theo Pháp cũng không theo Tưởng Giới Thạch. Các phe đối lập cũng không dám lật đổ Vương, bởi chỉ có Vương mới quy phục được cư dân ở vùng này. Sau đó, 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh mời ông lên Hà Nội gặp mặt nhưng do tuổi đã cao nên ông cử con trái thứ hai, người được coi là kế nghiệp vua Mèo là ông Vương Chí Sình đi thay. Sau đó Vương Chí Sình làm việc cho chính phủ Hồ Chí Minh, thành một đại biểu quốc hội khóa I và khóa II. Trước khi về hưu, Vương Chí Sình còn giữ chức chủ tịch huyện Đồng Văn. Vai trò vua Mèo yếu dần, vì cùng hòa hợp với cả nước xây dựng một nhà nước thống nhất. Vương Chí Sình mất năm 1962 ở Hà Nội và linh cữu được đưa về Hà Giang, an táng tại Phó Bản sau đó được cải táng về khu di tích nhà Vương như hiện nay.

Di tích Nhà vua mèo Vương Chí Sình tại Hà Giang
Di tích Nhà vua mèo Vương Chí Sình tại Hà Giang

Vua Mèo Lào[sửa | sửa mã nguồn]

Vàng Pao được xem là một ông vua Mèo tại Lào, cũng là một viên tướng trong chính phủ hoàng gia Lào. Dân chúng trong vùng cai quản kinh tế chủ yếu dựa vào, trồng cây anh túc. Sau khi nước Lào hết chiến tranh ông đang sang Hoa Kỳ, định cư tại đó.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]