Điểm giới hạn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Điểm giới hạn của tập hợp A trong không gian tô pô X là điểm x trong không gian sao cho mọi lân cận của nó đều chứa ít nhất một điểm của A khác x. Nói một cách khác, điểm giới hạn là điểm dính mà không cô lập.

Định nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Cho một không gian tô pô X và tập con A trong X: . Điểm x trong X: được gọi là điểm giới hạn của tập A nếu mọi tập mở U chứa x: đều có giao với tập A chứa một điểm khác ngoài x: .[1]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Rudin (1964), Definition 2.20b

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Walter, Rudin, 1964, Principles of Mathematical Analysis

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]