Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Bài thơ về tiểu đội xe không kínhbài thơ của tác giả Phạm Tiến Duật. Bài thơ này được tặng giải Nhất cuộc thi thơ của báo Văn nghệ năm 1969 và được đưa vào tập thơ Vầng trăng quầng lửa của tác giả.[1]

Bài thơ về tiểu đội xe không kính (trích)

Không có kính không phải vì xe không có kính

Bom giật, bom rung, kính vỡ đi rồi

Ung dung buồng lái ta ngồi,

Nhìn đất nhìn trời, nhìn thẳng.


Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng

Thấy con đường chạy thẳng vào tim

Thấy sao trời và đột ngột cánh chim

Như sa, như ùa vào buồng lái.

Hoàn cảnh sáng tác[sửa | sửa mã nguồn]

Bài thơ về tiểu đội xe không kính được sáng tác trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam. Bài thơ nằm trong chùm thơ của Phạm Tiến Duật được tặng giải Nhất cuộc thi thơ của báo Văn nghệ năm 1969. Sau này bài thơ được đưa vào tập thơ Vầng trăng quầng lửa (1970) của tác giả.[2]

Bố cục[sửa | sửa mã nguồn]

Bài thơ gồm có bảy khổ, viết theo thể thơ tự do:

  • Phần 1 (2 khổ đầu): Tư thế hiên ngang ra trận của những người lính lái xe
  • Phần 2 (4 khổ tiếp) Sự ngang tàng, lạc quan của lính lái xe Trường Sơn
  • Phần 3 (còn lại): Ý chí chiến đấu vì miền Nam

Giải thưởng[sửa | sửa mã nguồn]

Nằm trong chùm thơ đạt giải nhất cuộc thi báo văn nghệ năm 1969.[cần dẫn nguồn]

Viết thành bài hát[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1971, nhạc sĩ Hoàng Hiệp đã sáng tác bài hát Tiểu đội xe không kính dựa trên bài thơ này.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ngữ văn lớp 9. SGK của Bộ GD-ĐT. Tập một (ấn bản 12). tr. 132.
  2. ^ cand.com.vn. “Nhớ nhà thơ tài hoa Phạm Tiến Duật”. Báo Công an Nhân dân điện tử. Truy cập ngày 28 tháng 9 năm 2022.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]