Bùi Thanh Vân

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bùi Thanh Vân (1927-1994) là một sĩ quan cấp cao trong Quân đội Nhân dân Việt Nam, hàm Trung tướng, nguyên Tư lệnh Quân khu 7.[1][2][3][4]

Thân thế và sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Ông có biệt danh là Út Liêm, xuất thân từ một gia đình nghèo ở xã An Tịnh, tỉnh Tây Ninh. Tham gia phong trào Việt Minh trong những năm 1946-1954. Năm 1954 ông theo lực lượng Vệ Quốc Đoàn tập kết ra bắc, được phong quân hàm lần đầu tiên cùng với nhiều chỉ huy khác.

Năm 1961 ông được phân công về chiến trường Nam Bộ để chỉ huy các lượng mới tại đây, vẫn giữ bí danh Út Liêm. Những năm Chiến tranh Đặc Biệt, Chiến tranh Cục Bộ, Việt Nam hóa chiến tranh... lần lượt trải qua các chức vụ tham mưu trưởng, trung đoàn trưởng rồi sư đoàn trưởng, chủ yếu trong các đơn vị của sư đoàn 5, 9. Ông chuyển lên quân khu 7 rồi sang Campuchia chỉ huy sư đoàn 5

Năm 1972, trong chiến dịch Nguyễn Huệ, ông là tư lệnh Công Trường 7, trong ban chỉ huy thường trực chỉ huy trận đánh An Lộc. Tuy nhiên trận đánh không thành công vì hỏa lực hủy diệt của B52. Cuối chiến dịch, ông cùng Hoàng Văn Thái và ban chỉ huy dời sang hướng Tây, chỉ huy bộ phận Công Trường 5 mở chiến khu mới, cầm cự với Quân Lực Việt Nam Cộng hòa.

Năm 1974, ông được thăng quân hàm Thiếu tướng, thuộc bộ chỉ huy cánh quân phía Tây.

Năm 1989, ông được phong Trung tướng, là Tư lệnh Quân khu 7

Năm 1994, ông mất

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]