Băng cầm

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Banjo)
Bước tới: menu, tìm kiếm
Banjo
BluegrassBanjo.jpg
Một chiếc băng cầm bluegrass năm dây
Đàn dây
Phân loại của Hornbostel–Sachs 321.322-5
(Composite chordophone sounded by plectrum, finger picks, or the bare fingers)
Phát triển Thế kỷ 18
Âm vực
Open strings and highest note of a standard-tuned five-string bluegrass banjo.

Băng cầm tức banjo là một nhạc khí có dây, cùng thể loại như đàn ghi ta. Số dây nguyên thủy là bốn hoặc năm dây, nhưng có loại băng cầm cải biến có sáu hoặc 10 dây. Cấu trúc đàn là khung tròn bằng gỗ, đường kính khoảng 35 cm, trên mặt căng miếng da hoặc lớp plastic, có thể điều chỉnh độ căng. Cần đàn có phím. Đầu cần có chốt để vặn chặt hay nới lỏng dây đàn.

Băng cầm tiêu biểu có năm dây

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Băng cầm hình thành vào thế kỷ 19Hoa Kỳ, do dân da đen biến chế theo mẫu những nhạc cụ dây của Phi châu,[1] đến năm 1890 thì hội nhập vào dòng nhạc dân tộc của nước Mỹ, điển hình như nhạc dixieland.

Loại đàn này lúc đầu không có đáy, tức để hở sau lưng đàn. Đến đầu thế kỷ 20 mới xuất hiện băng cầm có đáy. Đáy làm bằng gỗ, vát thật mỏng để giúp cộng hưởng âm thanh. Cả hai loại: có đáy và không đáy được dùng song hành đến nay, góp mặt tùy thuộc thể nhạc. Ví dụ như nhạc bluegrass thì băng cầm có đáy thích hợp hơn.

Băng cầm có âm thanh đặc thù, dễ nhận ra trong các loại nhạc countryjazz. Tiết tấu băng cầm thường đánh rất nhanh, nhất là trong các bản bluegrass. Băng cầm còn góp mặt trong những vũ khúc foxtrot.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Bluegrass Music: The Roots." IBMA. Truy cập 2006-08-25.