Biên độ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Biên độ là một đại lượng vô hướng, không âm đặc trưng cho độ lớn của dao động.

Trong tín hiệu hình sin x = A sin(ωt+φ) thì A là biên độ dao động (hay li độ cực đại) (Đơn vị là m hay cm).

BIên độ phụ thuộc vào cách kích thích dao động và gốc thời gian.

Biên độ dao động nguồn âm càng lớn thì âm phát ra càng to.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Biên độ dao động của vật là độ lệch lớn nhất khi vật dao động.