Cách mạng Đức (1918–1919)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Cách mạng tháng 11
Một phần của Các cuộc cách mạng 1917–23
Spartakusaufstand Barrikaden.jpg
Binh lính đứng đằng sau hàng rào cản trong cuộc nổi dậy Spartacus.
.
Thời gian Đợt đầu: 29 October – ngày 9 tháng 11 năm 1918 (1 tuần và 4 ngày)

Đợt nhì: ngày 3 tháng 11 năm 1918 – ngày 11 tháng 8 năm 1919
(9 tháng, 1 tuần)

Địa điểm Đế quốc Đức
Kết quả Cộng hòa Weimar
Tham chiến
Đế quốc Đức (1918)

Cộng hòa Weimar (1918–1919)

Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Tự do Đức

Hỗ trợ bởi:
 Liên Xô

Chỉ huy
Wilhelm II
Ludwig III
Paul von Hindenburg
Erich Ludendorff
Franz von Hipper
Reinhard Scheer
Trung úy Steinhäuser

Friedrich Ebert
Gustav Noske
Philipp Scheidemann
Otto Wels
Waldemar Pabst
Matthias Erzberger
Hugo Preuß
Eugen Schiffer
Walther Rathenau

Rosa Luxemburg Hành quyết
Karl Liebknecht Hành quyết
Kurt Eisner Hành quyết
Paul Levi
Franz Mehring
Wilhelm Pieck
Ernst Toller
Erich Mühsam
Richard Müller
Emil Barth
Gustav Landauer Hành quyết
Eugen Levine Hành quyết
Karl Radek
Emil Eichhorn
.

Cách mạng Đức (1918–1919) còn được gọi ở Đức là Cách mạng tháng 11 (tiếng Đức: Novemberrevolution) là một cuộc xung đột dân sự ở đế quốc Đức vào cuối Chiến tranh thế giới thứ nhất dẫn đến sự thay thế chính phủ Hoàng gia của Đức bằng một nước cộng hòa.

Nguyên nhân của cuộc cách mạng là do những gánh nặng quá mức trong hơn bốn năm chiến tranh, cú sốc chung về sự thất bại của Đế chế Đức, các cấu trúc tiền dân chủ và những sự căng thẳng xã hội cũng như về mặt chính trị do giới ưu tú nắm quyền không sẵn lòng cải tổ. Nguyên nhân trực tiếp là lệnh hạm đội của giới lãnh đạo hải chiến vào ngày 24 tháng 10 năm 1918, bất chấp sự thất bại chiến tranh đã rõ ràng của Đức lại gửi Hạm đội Đức ra biển để đánh một trận chiến cuối cùng chống lại Hải quân Hoàng gia Anh. Cuộc nổi loạn vì kế hoạch này của một số thủy thủ trên tàu và tiếp theo là cuộc nổi dậy của lính hải quân ở Kiel phát triển trong một vài ngày thành một cuộc cách mạng, làm ảnh hưởng đến toàn bộ đất nước. Nó dẫn dến việc tuyên bố thành lập một nước Cộng hòa vào ngày 9 tháng 11 năm 1918 tại Berlin và sau đó đến sự thoái vị của hoàng đế Wilhelm II và tất cả các công tước khác trong liên bang.

Những mục tiêu từ những ý tưởng xã hội chủ nghĩa của một số nhà cách mạng tuy nhiên đã thất bại trong tháng 1 năm 1919, do sự phản đối của lãnh tụ đảng SPD Friedrich Ebert. Lo sợ một cuộc nội chiến sẽ xảy ra, họ không muốn, cũng như các đảng tư sản, hoàn toàn lật đổ các tầng lớp ưu tú hoàng gia cũ, mà hòa giải với giới này bằng các điều kiện dân chủ mới. Để đạt được mục đích này họ đã thành lập một liên minh với Bộ tổng tham mưu quân đội (Obersten Heeresleitung) để cho các đoàn quân Freikorps khuynh hữu dùng bạo lực đập tan cái gọi là cuộc nổi dậy Spartacus.

Giai đoạn cách mạng kéo dài từ tháng 11 năm 1918 cho đến khi thành lập vào tháng 8 năm 1919 một nước cộng hòa mà sau này được gọi là Cộng hòa Weimar.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]