Dây cung

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Dây cung của một đường tròn (đôi khi chỉ được nói ngắn gọn là dây) là một đoạn thẳng mà cả hai đầu mút của nó đều nằm trên đường tròn.

Đoạn thẳng BX (màu đỏ) là một dây cung.

Một cát tuyến có thể được định nghĩa là đường thẳng chứa một dây cung.

Các tính chất[sửa | sửa mã nguồn]

Các dây cung của một đường tròn có các tính chất sau:

  1. Hai dây cung cách đều tâm nếu và chỉ nếu chúng có độ dài bằng nhau.
  2. Đường trung trực của dây thì đi qua tâm.
  3. Nếu hai đường thẳng chứa hai dây cung ABCD của một đường tròn (hai cát tuyến) cắt nhau tại P, thì ta có hệ thức PA·PB = PC·PD (tính chất phương tích của một điểm).

Dây cung trong lượng giác[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]