Fa (nốt nhạc)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Nốt Fa 4 (F4) biểu diễn theo khoá Sol
Khóa Fa (còn gọi là Khoá bass)

Fa, Pha hoặc F (tiếng AnhFa) là nốt thứ tư của phần cố định quy mô Do-Solfège và của âm giai Đô trưởng. Nốt sát âm dưới là E (đọc là Mi), sát âm trên là G (đọc là Sol). Khoảng trùng âm của Fa là E (đọc là Mi thăng) hoặc Gdouble flat (đọc là Sol hai giáng, Sol giáng kép), mà theo định nghĩa là tăng một nửa cung Mi - E (tức Fa giáng - F) hoặc giảm một nửa cung Fa thăng - F (tức Sol giáng - G).

Nốt Fa là chất liệu sàng tác âm nhạc chính của các cung Fa trưởngFa thứ.

Nốt Fa thứ ba trên phím đàn piano (F3), có tần số khoảng 174,614 Hertz được sử dụng để làm mốc tham chiếu cho Khoá Fa (tiếng Anh là F-clef).

Âm giai[sửa | sửa mã nguồn]

Các âm giai phổ biến khởi đầu bằng nốt Fa[sửa | sửa mã nguồn]

Diatonic scales[sửa | sửa mã nguồn]

  • F Ionian: F G A B C D E F
  • F Dorian: F G A B C D E F
  • F Phrygian: F G A B C D E F
  • F Lydian: F G A B C D E F
  • F Mixolydian: F G A B C D E F
  • F Aeolian: F G A B C D E F
  • F Locrian: F G A B C D E F

Jazz melodic minor[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]