Guitar điện

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Gibson Les Paul Custom 1954

Guitar điện hay ghita điện là một cây đàn guitar sử dụng pickup để chuyển đổi các rung động của dây đàn thành các xung điện. Pickup đàn guitar phổ biến nhất sử dụng nguyên lý cảm ứng điện từ trực tiếp. Các tín hiệu được guitar điện tạo ra quá yếu để đưa ra loa, do đó, nó được khuếch đại trước khi đưa ra. Do đầu ra của guitar điện là một tín hiệu điện, tín hiệu này có thể dễ dàng được thay đổi bằng cách sử dụng các mạch điện tử để thêm "màu sắc" cho âm thanh. Thông thường các tín hiệu được sửa đổi bằng cách sử dụng các hiệu ứng lặp và biến dạng âm thanh.

Được phát minh vào năm 1931, guitar điện đã trở thành nhạc cụ không thể thiếu cho nhạc jazz khi các nhạc sĩ tìm cách khuếch đại âm thanh của họ giống như ở các ban nhạc lớn. Trong năm 1950 và 1960, guitar điện đã trở thành nhạc cụ quan trọng nhất trong nhạc pop.[1] Nó đã phát triển thành một nhạc cụ dây có khả năng tạo vô số các âm thanh và phong cách khác nhau. Guitar điện đã một yếu tố quan trọng trong sự phát triển của nhạc rock and roll và nhiều thể loại khác của âm nhạc.

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Broadbent, Peter (1997). Charlie Christian: Solo Flight – The Seminal Electric Guitarist. Ashley Mark Publishing Company. ISBN 1-872639-56-9. 

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Hempstead, Colin; Worthington, William E. (2005). Encyclopedia of 20th-century technology, Volume 2. Taylor & Francis. tr. 793. ISBN 1-57958-464-0. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]