Hội đồng Hòa bình và Phát triển Liên bang

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Hội đồng Hòa bình và Phát triển Liên bang (tiếng Miến Điện: Bscript Naingngandaw-Ayecha.png; IPA: [nàiNŋàNdɔ̀ éiʤáN θàja yéi n̥ḭN pʰṵNpʰyo yéi kaùNsì]; viết tắt từ tiếng Anh là SPDC), hay Hội đồng Quốc gia vì Hoà bình và Phát triển,[1] là tên gọi chính thức của một cơ quan quyết định tối cao của chính quyền quân sự Myanma. Cơ quan này bị nhiều người buộc tội là đã khủng bố dã man các nhóm sắc tộc thiểu số, các nhóm đối lập, sinh viên và những nhà hoạt động nhân quyền.

Từ 1988 đến 1997, Hội đồng này có tên là Hội đồng Quốc gia Phục hồi Luật pháp và Trật tự, hay còn được dịch là Hội đồng Khôi phục Trật tự và Pháp luật Liên bang.[1] Tháng Chín năm 1988, bằng cách tiến hành đảo chính, Hội đồng nắm toàn bộ quyền lãnh đạo đất nước Miến Điện. Năm 1990, cơ quan này bác bỏ kết quả cuộc bầu cử năm 1990 mà khi đó Liên minh Dân chủ Quốc gia giành thắng lợi áp đảo. Ngày 15 tháng 11 năm 1997, Hội đồng Khôi phục Trật tự và Pháp luật Liên bang bị những người lãnh đạo của nó giải thể và được tổ chức lại thành Hội đồng Hòa bình và Phát triển Liên bang. Ngày 30 tháng 3 năm 2011, Thống tướng Than Shwe thay mặt lãnh đạo Hội đồng Hòa bình và Phát triển Liên bang tuyên bố giải thể cơ quan này.

Hội đồng Hòa bình và Phát triển Liên bang bao gồm tổng tư lệnh bộ ngành và tư lệnh quân khu. Mười chín thành viên của junta dường như có được nhiều quyền hành hơn cả thủ tướng chính phủ. Một số thành viên của junta còn giữ chức vị bộ trưởng trong chính phủ.

Các lãnh tụ tối cao của Hội đồng Khôi phục Trật tự và Pháp luật Liên bang và sau đó là Hội đồng Hòa bình và Phát triển Liên bang lần lượt gồm:

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]