Hiệu ứng Meissner

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Một nam châm được nâng trên mặt một vật liệu siêu dẫn nhúng trong nitơ lỏng lạnh tới −200 °C, thể hiện hiệu ứng Meissner

Hiệu ứng Meissner hay hiệu ứng Meissner-Ochsenfeld là hiệu ứng từ thông bị đẩy ra hoàn toàn khỏi bên trong của vật siêu dẫn. Hiện tượng này là hiện tượng nghịch từ hoàn hảo (en:Superdiamagnetism). Từ thông sinh ra bởi vật siêu dẫn bù trừ hoàn toàn từ thông ở môi trường ngoài. Do đó, từ thông bên trong vật siêu dẫn bằng 0. Hiện tượng này được khám phá bởi hai nhà vật lý người Áo Walther Meissnerngười Đức Robert Ochsenfeld vào năm 1933.

Thí nghiệm[sửa | sửa mã nguồn]

Lý giải[sửa | sửa mã nguồn]

Hiệu ứng Meissner.
Đường từ thông đi thẳng khi T>Tc: nhiệt độ trên nhiệt độ critical
Đường từ thông đi vòng khi T<Tc: nhiệt độ thấp hơn nhiệt độ critical

Ứng dụng[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]