Karl Ludwig Harding

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Karl Ludwig Harding
Karl Ludwig Harding.jpg
Sinh(1765-09-29)29 tháng 9, 1765
Đức
Mất31 tháng 8, 1834(1834-08-31) (68 tuổi)
Göttingen, Đức
Quốc tịchĐức
Học vấnĐại học Göttingen
Nổi tiếng vì3 Juno, người khám phá
Giải thưởngThành viên Hội Hoàng gia
Lalande Prize

Karl Ludwig Harding (29 tháng 9, 1765 – 31 tháng 8, 1834) là một nhà thiên văn học người Đức, người đã phát hiện ra 3 Juno, tiểu hành tinh thứ ba của vành đai chính vào năm 1804.[1][2][3] Miệng núi lửa Hardingtiểu hành tinh 2003 Harding được đặt tên để vinh danh ông.[4]

Harding được sinh ra ở Lauenburg. Từ năm 1786-89, ông được đào tạo tại Đại học Gottech, nơi ông học thần học, toán học và vật lý.[2] Năm 1796, Johann Hieronymus Schröter đã thuê Harding làm gia sư cho con trai mình. Schröter là một nhà thiên văn học nhiệt tình, và Harding sớm được bổ nhiệm làm người quan sát và thanh tra trong đài quan sát của mình Năm 1804, Harding phát hiện ra Juno tại đài thiên văn của Schröter. Trong cùng năm đó, ông được bổ nhiệm làm giáo sư thiên văn học ở Gottingen và rời Lilienthal, nơi người kế vị của ông trở thành Friedrich Wilhelm Bessel.

Ngoài Juno, ông phát hiện ra ba sao chổi và các ngôi sao biến thiên R Virginis, R Aquarii, R SerpentisS Serpentis.[5]

Tác phẩm[1][sửa | sửa mã nguồn]

  • Atlas novus coelestis(1808–1823; được việt lại bởi Jahn, 1856)
  • Kleine astronomische Ephemeriden(được chỉnh sửa bởi Wiessen, 1830–35)
  • the fifteenth in the series of Sternkarten of the Berlin Academy's publications (1830)

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Wikisource-logo.svg Harding, Karl Ludwig”. New International Encyclopedia. 1905. 
  2. ^ a ă Hockey, Thomas (2009). The Biographical Encyclopedia of Astronomers. Springer Publishing. ISBN 978-0-387-31022-0. Truy cập ngày 19 tháng 6 năm 2016. 
  3. ^ “Minor Planet Discoverers (by number)”. Minor Planet Center. Ngày 23 tháng 5 năm 2016. Truy cập ngày 19 tháng 6 năm 2016. 
  4. ^ Schmadel, Lutz D. (2007). “(2003) Harding”. Dictionary of Minor Planet Names – (2003) Harding. Springer Berlin Heidelberg. tr. 162. ISBN 978-3-540-00238-3. doi:10.1007/978-3-540-29925-7_2004. 
  5. ^ Zsoldos, E. (1994). “Three Early Variable Star Catalogues”. Journal for the History of Astronomy 25 (2): 92–98. Bibcode:1994JHA....25...92Z. doi:10.1177/002182869402500202.