Lăng Kiến Phúc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Lăng Kiến Phúc, hay Bồi Lăng (陪陵), là lăng mộ của hoàng đế Kiến Phúc, vị hoàng đế thứ 7 của triều đại nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam. Lăng tọa lạc tại làng Dương Xuân Thượng, huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên Huế, bên tả ngạn hồ Lưu Khiêm, cùng phía với Khiêm Thọ Lăng, trong khuôn viên của Lăng Tự Đức.

Quá trình xây dựng[sửa | sửa mã nguồn]

Kiến Phúc lên ngôi ngày 2 tháng 12 năm 1883 do hai quan phụ chính đại thần là Tôn Thất ThuyếtNguyễn Văn Tường đưa lên ngôi vua, đến ngày 31 tháng 7 năm 1884 thì qua đời[1], chỉ trị vì đất nước trong vòng 8 tháng. Khi băng hà, do ông mất đột ngột, triều đình nhà Nguyễn quyết định xây cất lăng mộ của ông ngay trong khuôn viên Lăng Tự Đức vì ông là một trong 3 người con nuôi của Tự Đức. Cũng trong năm 1884 thì lăng được hoàn thành.

Sau khi băng hà, ông được bồi táng tại đây và bài vị của ông được đưa vào trong Thế Tổ Miếu (hoàng thành Huế) với miếu hiệu và thụy hiệu là Giản Tông Nghị Hoàng đế.

Hiện trạng[sửa | sửa mã nguồn]

Lăng Kiến Phúc tuy có một vài phần đã bị xuống cấp nhưng nhìn chung vẫn còn khá nguyên vẹn so với các lăng tẩm của các vị hoàng đế khác của nhà Nguyễn, đặc biệt là về các họa tiết trạm khắc và kiến trúc.

Mặc dù nằm ngay trong khuôn viên của Lăng Tự Đức, nhưng Bồi Lăng lạị được rất ít du khách để ý và tham quan do có vị trí khá khuất và hẻo lánh.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]