Microphone

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Microphone

Microphone là một loại cảm biến thực hiện chuyển đổi tín hiệu âm thanh sang tín hiệu điện.

Microphone được sử dụng ở nhiều lĩnh vực như điện thoại, tăng âm, hệ thống karaoke, trợ thính, thu băng, lưu trữ, sản xuất phim, đài FRS, megaphone, phát thanh và truyền hình, thiết bị thu âm ở máy tính, nhận diện giọng nói, VoIP, và một số mục đích không liên quan đến âm thanh như cảm biến gõ cửa.Microphone có hai loại chính:micro điện động và micro điện dung.

Micro điện động[sửa | sửa mã nguồn]

Micro điện động có cấu tạo giống như loa điện động,nhưng khác biệ ở màng rung và cuộn dây.Ở micro điện động,màng loa được làm mỏng hơn để cộng hưởng âm thanh tốt hơn,cuộn dây của micro được quấn nhiều vòng hơn và thường có trở kháng tới 300 ohm.Loại micro này có độ nhạy thấp,dải tần có hạn(thường từ 50Hz đến 16 KHz).Micro này thường dùng cho ca sĩ với ưu điểm âm sắc ngọt và mềm.

Micro điện dung[sửa | sửa mã nguồn]

Đây là loại micro thông dụng,nó xuất hiện rộng rãi trong điện thoại,micro không dây... Nguyên lý hoạt động của nó theo nguyên tắc thay đổi điện dung khi có âm thanh tác động vào màng rung.Loại micro này có độ nhạy cao,nhiều kích thước từ lớn cho đến nhỏ,dải tần âm thanh rộng (từ 20Hz đến 20KHz).

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]