Sara Teasdale

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Sara Teasdale
Teasdale in 1919
Sinh Sara Trevor Teasdale
08 tháng 8, 1884(1884-08-08)
Saint Louis, Missouri, Hoa Kỳ.
Mất 29 tháng 1, 1933 (48 tuổi)
New York City, New York, Hoa Kỳ.
Công việc Nhà thơ
Tác phẩm nổi bật Flame and Shadow
Love Songs

Sara Teasdale (tên khai sinh: Sara Trevor Teasdale, còn tên sau khi lấy chồng là: Sara Teasdale Filsinger, 8 tháng 8 năm 1884 – 29 tháng 1 năm 1933) – nữ nhà thơ Mỹ đoạt giải Pulitzer năm 1918 cho cuốn Thơ tình (Love Songs).

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Sara Teasdale sinh ra trong một gia đình trung nông ở St. Louis, Missouri. Phần lớn cuộc đời sống ở St. Louis, chỉ những năm cuối đời mới chuyển về sống ở New York. Năm 1907 in một số bài thơ trên một tờ báo địa phương và cũng trong năm này bà in tập thơ đầu tiên. Năm 1918 tập thơ Những bài tình ca (Love Songs) nhận được ba giải thưởng: giải của Hội thơ ca Đại học Columbia, giải của Hội thơ ca Mỹgiải Pulitzer. Năm 1933 in tập thơ cuối cùng: Chiến thắng lạ lùng (Strange Victory).

Sara Teasdale tự tử bằng cách uống thuốc ngủ quá liều ngày 29 tháng 1 năm 1933. Bà được chôn cất tại nghĩa trang Bellefontaine ở St. Louis, Missouri.

Sự tự tử của Sara Teasdale và bài thơ “I Shall Not Care”[sửa | sửa mã nguồn]

Có một giai thoại về việc tự tử của nữ thi sĩ liên quan đến bài thơ “I Shall Not Care”. Mặc dù bài thơ được viết vào năm 1915, còn Sara tự tử 18 năm sau đó (năm 1933), cho thấy khi viết bài thơ này cô đã suy ngẫm về cái chết. Thời đó Sara yêu nhà thơ Vachel Lindsay (có thể đây chỉ là tình yêu đơn phương, hoặc do sự tính toán) nhưng khi Lindsay ngỏ lời muốn cưới Sara thì cô đã từ chối. Ngay sau đó Sara đi lấy Ernst Filsinger, một doanh nhân giàu có và hai người sống với nhau được 15 năm. Còn Vachel Lindsay do thất tình cộng với những áp lực về tài chính và mặc dù có vợ con nhưng đã tự tử bằng cách uống thuốc sát trùng lysol năm 1931. Hai năm sau đó Sara Teasdale cũng tự tử bằng cách uống thuốc ngủ quá liều.

Em chẳng quan tâm
Khi em chết trong tháng Tư đầy ánh sáng
Trời lắc tóc mưa ướt đẫm của mình
Và dù anh với trái tim vỡ tan
Em chẳng quan tâm lắm.
 
Em sẽ yên bình như cây cối sau mưa
Như những cành cây đẫm ướt
Sẽ im lặng hơn và con tim còn lạnh ngắt
Hơn cả anh bây giờ.
I Shall Not Care
When I am dead and over me bright April
Shakes out her rain-drenched hair,
Though you should lean above me broken-hearted,
I shall not care.
 
I shall have peace, as leafy trees are peaceful
When rain bends down the bough;
And I shall be more silent and cold-hearted
Than you are now.

Một vài bài thơ[sửa | sửa mã nguồn]

Ta hãy quên
Ta hãy quên, như bông hoa bị bỏ quên
Như ngọn lửa ánh vàng từng rực cháy
Ta hãy quên đến muôn đời, mãi mãi
Sẽ giúp cho ta già – người bạn thời gian.
 
Nếu có ai đấy hỏi thì hãy nói rằng
Đã quên rất lâu rồi, quên mãi mãi
Như lửa, hoa, như bước chân đau nhói
Đã chìm sâu vào trong tuyết lãng quên.
 
Tình yêu đã đi qua
Phép ma thuật đã không còn nữa
Ta gặp nhau như những người dưng
Anh đã không còn mầu nhiệm với em
Và em, đối với anh, cũng thế.
 
Anh từng là gió, còn em là biển
Mà giờ đây vẻ tráng lệ không còn
Em bây giờ giống như hồ nước đọng
Bên cạnh một dòng sông.
 
Hồ nước này không còn sợ bão giông
Không còn ngại gì thủy triều lên xuống
Nhưng nước ở đó vô cùng chát mặn
Và đắng cay cho cái vẻ yên bình.
 
Chàng trai và người hành hương
Người hành hương đầu bạc đi khắp nơi
Xin người hãy làm ơn nói giùm tôi
Có miền đất nào Tình không có mặt
Và ở nơi bên bờ biển, cuối trời?
 
Tôi mệt mỏi với vị thần của mình
Và bây giờ tôi chỉ mong chạy trốn
Tôi cần có một con thuyền đi biển
Để lên đường, rẽ sóng vượt đại dương.
 
“Ta biết một nơi không hề có Tình
Con thuyền đi biển ở trong tay bạn
Hãy đâm vào ngực bạn bằng thanh kiếm
Bạn sẽ đến nơi mong muốn của mình”.
 
Khi tình ra đi
I
– Ôi mẹ ơi, con mệt mỏi với tình
Không cười nổi, mái đầu con trĩu nặng
Hành hạ con những giấc mơ cay đắng
Con chỉ mong tình yêu chết cho nhanh.
 
– Hãy uống thứ thuốc mẹ sắc cho con
Thuốc sẽ mang lại cho con yên tĩnh.
 
II
– Nhưng đâu ánh bạc trong tiếng mưa bay
Đâu tiếng nhạc trong từng con sóng biển
Đâu rồi con chim vẫn hót suốt ngày
Để trái tim này vỡ ra từng mảnh?
 
– Trong cái đêm con đuổi tình ra đi
Tình yêu đã mang theo mình tất cả.
 
Lời cầu nguyện
Khi tâm hồn đã mệt mỏi trong tôi
Cảm thấy đui trước vẻ đẹp tuyệt vời
Cảm thấy điếc trước những lời của gió
Cảm thấy câm trước cơn bão niềm vui.
 
Khi con tim đã hờ hững, giá băng
Trước những lời quyến rũ của đàn ông
Nhưng xin cho tôi lại yêu lần nữa
Yêu vô tư, yêu say đắm, quên mình.
 
Nhưng không đến với em
Đêm tháng Tư ngọt ngào và dịu êm
Hoa ngời trong ánh sáng
Thanh bình đến trong đôi bàn chân yên lặng
Nhưng không đến với em.
 
Đêm đem giấu trong ngực sự yên bình
Nơi mà em không bao giờ có
Tình yêu đêm này đến cho tất cả
Nhưng không đến với em.
 
Em không của anh
Em không của anh, không mất trong anh
Không bị mất, dù lòng em ước muốn
Mất như ngọn nến buổi trưa thắp sáng
Mất như bông tuyết nhỏ giữa đại dương.
 
Anh yêu em, nhưng em theo số phận
Em là em cho câu trả lời anh
Hãy để em biến mất ở trong mình
Như ánh sáng biến mất trong ánh sáng.
 
Để em chìm trong tình yêu sâu kín
Để tình yêu làm cho điếc cho mù
Và trận cuồng phong của tình anh kia
Cuốn em đi như là cơn gió cuốn.
 
Hôn
Tôi hy vọng rằng người ấy yêu tôi
Và người ấy đã hôn tôi đằm thắm
Nhưng tôi đây – con chim bị thương rồi
Mà bay về phương nam – chắc không đến.
 
Dù vẫn biết rằng người ấy yêu tôi
Trong đêm này con tim tôi buồn bã
Nụ hôn kia không đến nỗi tuyệt vời
Như tất cả giấc mơ tôi từng có.
 
Đau
Sóng là con của biển
Giọt mưa – con của mưa
Nhưng cơ thể ngời sáng
Phải chịu đau, ai ngờ?
 
Đêm là mẹ của sao
Gió là mẹ của bọt
Đời đầy ắp vẻ đẹp
Tôi ngồi nhà, tại sao?
 
Khóc
Ôi, có đôi mắt để cho anh nhìn ngắm
Và bàn tay để vui vẻ cho anh
Nhưng với người yêu của mình, tôi đành
Chỉ làm một giọng.
 
Ôi, có vòng ngực để anh dựa đầu lên
Và bờ môi để mà hôn âu yếm
Nhưng tôi đành cho đến ngày cuối tận
Chỉ khóc lên.
 
Nợ
Tôi nợ nần gì anh
Người yêu tôi sâu nặng?
Người chẳng cho đôi cánh
Hay khúc hát cho lòng.
 
Nhưng tôi nợ người đó
Người yêu chỉ mình tôi
Tôi nợ cánh cửa nhỏ
Mở đường đi lên trời.
 
Vui
Tôi như người hoang dã hát cho cây
Và cho những ngôi sao trời tôi hát
Tôi yêu, được yêu, chàng là của tôi
Bây giờ, cuối cùng tôi có thể chết!
 
Gió và lửa cháy lên trong người tôi
Con tim lửa và bài ca dành tặng
Tôi như đi trên cỏ, giữa sao trời
Bây giờ, cuối cùng tôi có thể sống!
 
Mắt xám
Tháng tư, ngày anh đến
Với em, lần đầu tiên
Mắt em gặp mắt anh
Như lần đầu thấy biển.
 
Và bốn năm đã sống
Bốn tháng tư bên nhau
Đã nhìn ngắm sắc màu
Từ cành cây rủ xuống.
 
Và đôi mắt màu xám
Khi gặp ánh nhìn em
Là như thể mắt nhìn
Khi lần đầu ở biển.
 
Trong đêm
Tình yêu nói: “Thức và nghĩ về tôi”
Giấc ngủ: “Nhắm mắt đến sáng ngày”
Nhưng Giấc mơ đến đây và cười mỉm
Cô cứ làm theo cách của cả hai.
 
Giờ chưa thay đổi được
Giờ chưa thay đổi được
Mà sau nhiều năm thôi
Biệt ly và nước mắt
Không làm hại cuộc đời
Nó mạnh hơn cái chết
Và sẽ sống muôn đời
Đấy là thơ cho bạn
Khi tôi ra đi rồi.
Bản dịch của Hồ Thượng Tuy
Let It Be Forgotten
Let it be forgotten, as a flower is forgotten,
Forgotten as a fire that once was singing gold,
Let it be forgotten for ever and ever,
Time is a kind friend, he will make us old.
 
If anyone asks, say it was forgotten
Long and long ago,
As a flower, as a fire, as a hushed footfall
In a long forgotten snow.
 
After Love
There is no magic any more,
We meet as other people do,
You work no miracle for me
Nor I for you.
 
You were the wind and I the sea –
There is no splendor any more,
I have grown listless as the pool
Beside the shore.
 
But though the pool is safe from storm
And from the tide has found surcease,
It grows more bitter than the sea,
For all its peace.
 
Youth and the Pilgrim
Gray pilgrim, you have journeyed far,
I pray you tell to me
Is there a land where Love is not,
By shore of any sea?
 
For I am weary of the god,
And I would flee from him
Tho’ I must take a ship and go
Beyond the ocean's rim.
 
"I know a port where Love is not,
The ship is in your hand,
Then plunge your sword within your breast
And you will reach the land."
 
When Love Goes
I
O mother, I am sick of love,
I cannot laugh nor lift my head,
My bitter dreams have broken me,
I would my love were dead.
 
"Drink of the draught I brew for thee,
Thou shalt have quiet in its stead."
 
II
Where is the silver in the rain,
Where is the music in the sea,
Where is the bird that sang all day
To break my heart with melody?
 
"The night thou badst Love fly away,
He hid them all from thee."
 
A Prayer
Until I lose my soul and lie
Blind to the beauty of the earth,
Deaf tho' a lyric wind goes by,
Dumb in a storm of mirth;
 
Until my heart is quenched at length
And I have left the land of men,
Oh let me love with all my strength
Careless if I am loved again.
 
But Not to Me
The April night is still and sweet
With flowers on every tree;
Peace comes to them on quiet feet,
But not to me.
 
My peace is hidden in his breast
Where I shall never be;
Love comes to-night to all the rest,
But not to me.
 
I am not yours
I am not yours, not lost in you,
Not lost, although I long to be
Lost as a candle lit at noon,
Lost as a snowflake in the sea.
 
You love me, and I find you still
A spirit beautiful and bright,
Yet I am I, who long to be
Lost as a light is lost in light.
 
Oh plunge me deep in love — put out
My senses, leave me deaf and blind,
Swept by the tempest of your love,
A taper in a rushing wind.
 
The kiss
I hoped that he would love me,
And he has kissed my mouth,
But I am like a stricken bird
That cannot reach the south.
 
For though I know he loves me,
To-night my heart is sad;
His kiss was not so wonderful
As all the dreams I had.
 
Pain
Waves are the sea's white daughters,
And raindrops the children of rain,
But why for my shimmering body
Have I a mother like Pain?
 
Night is the mother of stars,
And wind the mother of foam --
The world is brimming with beauty,
But I must stay at home.
 
A cry
Oh, there are eyes that he can see,
And hands to make his hands rejoice,
But to my lover I must be
Only a voice.
 
Oh,there are breasts to bear his head,
And lips whereon his lips can lie,
But I must be till I am dead
Only a cry.
 
Debt
What do I owe to you
Who loved me deep and long?
You never gave my spirit wings
Nor gave my heart a song.
 
But oh, to him I loved,
Who loved me not at all,
I owe the little open gate
That led through heaven’s wall.
 
Joy
I AM wild, I will sing to the trees,
I will sing to the stars in the sky,
I love, I am loved, he is mine,
Now at last I can die!
 
I am sandaled with wind and with flame,
I have heart-fire and singing to give,
I can tread on the grass or the stars,
Now at last I can live!
 
Gray Eyes
It was April when you came
The first time to me,
And my first look in your eyes
Was like my first look at the sea.
 
We have been together
Four Aprils now
Watching for the green
On the swaying willow bough;
 
Yet whenever I turn
To your gray eyes over me,
It is as though I looked
For the first time at the sea.
 
At night
Love said, "Wake still and think of me,";
Sleep, "Close your eyes till break of day,";
But Dreams came by and smilingly;
Gave both to Love and Sleep their way.
 
It will not change now
It will not change now
After so many years;
Life has not broken it
With parting or tears;
Death will not alter it,
It will live on.
In all my songs for you
When I am gone.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]