Saxophone

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Một chiếc alto saxophone tông E♭
Một chiếc alto saxophone tông E♭
Kèn gỗ
Phân loại

Hơi, Kèn gỗ

Aerophone
Phân loại nhạc cụ theo Hornbostel-Sachs 422.212-71
(dăm đơn aerophone với phím bấm)
Sáng chế do Adolphe Sax
Thiết kế 28 tháng 6, 1846
Tông độ
Sax range.svg

Nhạc cụ tương tự
Nhạc sĩ

Saxophone[1] (gọi ngắn là sax) là nhóm nhạc cụ thuộc họ kèn gỗ. Chúng chủ yếu được làm bằng đồng thau. Tuy làm bằng đồng nhưng vì hình thức tạo âm thanh dùng dăm đơn giống như kèn gỗ clarinet,[1] nên saxophone được liệt kê là nhạc cụ kèn gỗ. Kèn Saxophone được Adolphe Sax, nhà thiết kết nhạc cụ người Bỉ phát minh ra năm 1840. Sau đó, ông được cấp bằng sáng chế vào ngày 28 tháng 6 năm 1846.[1][2] Saxophone lúc ban đầu sản xuất gồm 2 loạt, mỗi nhạc cụ khác nhau về kích thước và tông độ. Nhưng loại có tông B♭ (si giáng) và E♭ (mi giáng), lúc đầu sản xuất cho nhạc quân đội, hiện nay rất phổ biến và dễ bắt gặp. Những nhạc cụ trong loạt "giao hưởng" thì thường có tông C (đô) và F (fa), loạt này chưa bao giờ được phổ biến rộng rãi, và hiện nay saxophone tông B♭ và E♭ đã thay thế loại tông C và F khi saxophone được sử dụng trong dàn giao hưởng.

Saxophone được sử dụng trong nhạc cổ điển (như hòa nhạc, nhạc thính phòng, và solo repertoire), nhạc quân đội, nhạc hành quân, và jazz (như big band, jazz combo,...).[1]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â b “Saxophone”. The Free Dictionary By Farlex. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2012. 
  2. ^ Raumberger, Ventzke, Claus, Karl. “Saxophone”. Oxford Music Online. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2013. 

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]