Thiên đỉnh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Bài này nói về một thuật ngữ thiên văn học. Nếu bạn thấy có cách dùng khác, xin mở trang thiên đỉnh (định hướng).

Thiên đỉnh (gốc chữ Hán: 天頂) hiểu nôm na là điểm trên bầu trời thẳng đỉnh đầu người quan sát. Chính xác hơn, các cách định nghĩa sau đều tương đương:

Các tính chất[sửa | sửa mã nguồn]

  • Điểm đối diện với thiên đỉnh trên thiên cầu gọi là thiên để.
  • Đường kinh tuyến trời đi qua thiên đỉnh và thiên để.

Mặt Trời nhìn từ Trái Đất và thiên đỉnh[sửa | sửa mã nguồn]

Trên Trái Đất, những người quan sát nằm trong khu vực giữa chí tuyến Namchí tuyến Bắc (bao gồm cả xích đạo) sẽ quan sát được hiện tượng Mặt Trời lên thiên đỉnh mỗi năm 2 lần. Những người quan sát nằm đúng tại hai đường chí tuyến chỉ quan sát được một lần trong năm Mặt Trời ở thiên đỉnh (vào ngày đông chí với chí tuyến Nam và ngày hạ chí với chí tuyến Bắc). Các quan sát viên nằm ở vĩ độ cao hơn chí tuyến Bắc hay thấp hơn chí tuyến Nam sẽ không bao giờ quan sát được Mặt Trời đi qua thiên đỉnh.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]