Trực giác

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Trực giác là một quá trình cho phép chúng ta hiểu, biết sự việc một cách trực tiếp mà không cần lý luận, phân tích hay bắc cầu giữa phần ý thức và phần tiềm thức của tâm trí, hay giữa bản năng và lý trí[1][2]. Ngôn ngữ đời thường hay gọi là "trực giác mách bảo", dùng để chỉ việc hành động theo nội tâm, nhận thấy những sự việc không hợp lý và dự cảm mà không cần lý do.

Trực giác còn được gọi là linh tính hay giác quan thứ sáu cho phép ta thấy được những gì mà năm giác quan khác không thể thấy được, cụ thể như linh cảm, cảm nhận, tưởng tượng... hay tất cả những gì thuộc về thế giới vô hình (trong khi năm giác quan còn lại chỉ thấy được những gì ở thế giới hữu hình (tức là những gì đang tồn tại)). Người ta thường hay nói rằng "nhiều khi nhờ trực giác mà con người thoát được nhiều hiểm nguy".

Triết học[sửa | sửa mã nguồn]

Triết học phương Đông[sửa | sửa mã nguồn]

Triết học phương Tây[sửa | sửa mã nguồn]

Tâm lý học[sửa | sửa mã nguồn]

Freud[sửa | sửa mã nguồn]

Đời thường[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ What Is Intuition, And How Do We Use It?, Francis P Cholle, psychologytoday
  2. ^ What Is Intuition, And How Do We Use It?, Francis P Cholle, lqtthamkhaoyhoc (bản dịch)

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]